Trành rừng

05/04/2025 22:00
Hai đốm sáng trong bụi cây gần đó đang nhìn anh. Đúng vậy, nó đang nhìn. Bóng đen đồ sộ, dài chừng sáu mét phát ra tiếng gầm gừ khiến lòng người tê dại, đại não của Lâm như bại liệt, đứng trơ ra nhìn bóng đen với hai con mắt phát sáng đó. Bóng đen quay lưng đi, trăng rằm 16 soi đủ cho Lâm thấy một vết sẹo dài trên lưng vằn vẹo hoa văn.

Thiên Cấm Sơn nhìn từ trên cao như cái nón lá úp trên một cánh đồng rộng lớn. Hồi mới đến, Lâm nghe bà con quanh vùng núi Cấm nhắc hoài, họ nói, sở dĩ núi này kêu bằng núi Cấm là vì ngày trước chỗ này hội tụ “sơn lam chướng khí”, thú dữ nhiều, mà đặc biệt là hổ. Họ khuyên Lâm nên cẩn thận, làm nương, rẫy dưới này cũng dè chừng, biết đâu còn sót lại vài con hổ nào, nó vồ cho mất xác. Lâm gật gật đầu, dạ dạ lấy lệ rồi tiếp tục công việc đồng bưng. Có mấy lần lên núi nhặt củi về chụm lửa, ngang qua cái hang Bạch Hổ, Lâm bỗng lạnh toát sống lưng, anh nghe như tiếng “gừ gừ” từ xa vọng lại, đến ngọn cỏ dại cũng rung rinh từ cái sóng âm oai hùng đó. Chắc mình tưởng tượng vì thời bây giờ còn hổ nữa đâu, người ta bắt bỏ vô sở thú hết rồi, Lâm nghĩ thế, rồi bước lẹ qua hang Bạch Hổ.

Sống một mình vất vả hơn gấp ba bốn lần hồi còn ở nhà, nhưng Lâm vẫn chăm chỉ, không than oán, ngày ngày ra ngắm cánh đồng xanh, nhìn gốc mạ anh gieo trồng là vui.

- Chú Lâm, giờ này chiều rồi còn đi nhặt củi hả? - Tiếng nói trầm trầm của một người đàn ông vang.

- Dạ thầy giáo, tôi nhặt sớm, chiều về còn nấu cơm nữa, thầy với cô mới đi thăm cụ Hà về à? - Lâm cười tươi khi thấy một nam một nữ từ trên núi xuống, người nam trạc bốn mươi là thầy Giang dạy tiểu học, thường phải chạy qua cánh đồng nơi anh mướn để tới trường, nên thân thiết.

- Mệt muốn chết, mấy lần kêu ông về sống chung với con với cháu cho vui, vậy mà cứ nhất mực chờ giao đấu với cái thứ gì đó. - Người đàn bà bên cạnh Giang lên tiếng, trông cũng bằng tuổi Giang nhưng cách ăn mặc trẻ trung hơn, nổi bật nhất vẫn là đôi môi son màu hồng chói mắt. Đó là Thu, vợ Giang.

- Người lớn giữ lời hứa dữ lắm, dù là người hay vật cũng vậy! Lâm cười cười nói hẫng nhẹ.

- Tôi cũng dám nói gì đâu, mà thôi mình về sớm, đi ngang cái hang Bạch Hổ đó em sợ quá. - Thu hướng mắt về chồng thúc giục.

- Mấy cái ma mãnh đồn đoán đó cô cũng sợ sao?

Mặc Lâm buông câu hỏi nhưng Thu không nói gì. Hai vợ chồng họ tạm biệt Lâm. Trên ngọn núi mà đôi vợ chồng Giang vừa xuống có ngôi nhà của cụ Hà là ông nội của thầy Giang. Người bản xứ hay kể cụ ngày trước là một tay thợ săn giỏi nhất vùng. Câu chuyện như cổ tích xoay quanh cuộc đời cụ, là trận đại chiến với con hổ hung ác suốt 3 ngày 3 đêm. Đôi bên bất phân thắng bại, cụ chỉ kịp dùng roi thép quất mạnh vào da hổ, để lại vết sẹo dài. Trước khi chạy về rừng, con hổ quay lại nhìn cụ như thể nhớ mặt, còn cụ cũng đứng nhìn nó, tuyên bố sẽ đợi một ngày giao đấu tiếp.


Tranh của họa sĩ Hoàng A Sáng 

Rồi năm tháng cứ trôi, cụ Hà giờ gần chín mươi, người dân chưa lần nào thấy một con hổ có vết sẹo dài trên lưng như lời cụ Hà kể. Nhiều người cho rằng chuyện hoang đường, thêu dệt của chính ông. Một chiều mưa lác đác, Lâm lên nhà sàn của cụ Hà ngồi nghe lão kể. Râu cụ dài, tay chân còn nhanh nhẹn khác xa so với trí tưởng tượng của Lâm về một ông lão tuổi chín mươi.

- Chú biết không con hổ đó không dễ chết đâu, vì nó có “Trành rừng” đi theo hầu nó, bảo vệ nó.

Nhấp một ngụm trà, cụ kể tiếp :

- Núi Cấm bao đời nay, hổ là loài vật linh thiêng, chưa hại ai bao giờ chỉ duy có con đó là hung ác. Chú đi đồng, nương rẫy cũng cẩn thận, vì nơi chú mướn đất cũng gần hang Bạch Hổ, ngày trước nó thích trú ở đó lắm.

Lâm ra về, rời “pháo đài” của cụ Hà để chờ ngày giao chiến với hổ. Trong anh như dậy lên cảm xúc như thể mình vừa chứng kiến những kỳ bí, mầu nhiệm của vùng đất này.

***

Cơn mưa còn rì rào ngoài cửa sổ, chiếc giường phát ra âm thanh cọt kẹt, rồi im bặt. Giang và Thu nằm sõng soài. Giang ôm vợ, nhưng cô né anh ra.

- Em sao vậy? Giang ngóc đầu lên hỏi.

- Chừng nào anh mới kêu ông nội anh chia đất, với đồng tiền chết đói đó, tương lai của em và con anh có nghĩ tới chưa? - Thu cong môi mỏng nói.

Chuyện đó anh chưa tính vì cả hai vợ chồng chưa có con. Với lại, ông nội anh còn sống, đất là của ông, chừng nào ông chia mình mới nhận được. Vẳng bên tai Giang vẫn nghe lời thì thào dỗi hờn của Thu về chuyện lần trước vợ còn nghe ông nội nói sẽ chia cho Lâm một mẫu đất. Một mẫu là mười công đất. Ông nội hào phóng quá thể. Giang vẫn cứ ôn tồn giải thích vì Lâm nó hiền, sống một mình nên thường xuyên lui tới chăm sóc ông. Mà kì thực đất cũng của ông, ông muốn chia thế nào thì chia.

- Lão già sống dai hơn đĩa. Thu dường như không chịu thua chồng.

- Em mới nói gì vậy hả? - Giang cáu lên.

- Tôi nói vậy đó, không được sao? Ngày mai tôi cho người đem dẹp cái nhà sàn đó, chán cái cảnh đem đồ ăn thức uống phụng dưỡng rồi.

Nói xong, Thu chỉnh lại đầu tóc và ra ngoài, đi mất, để lại sau lưng là gương mặt Giang nhăm nhúm. Giang biết vợ muốn gì, đòi chia đất là cái cớ, thứ Thu muốn là cái nỏ làm bằng vàng của ông nội mình. Cái nỏ làm bằng vàng nguyên chất, không pha tạp, ước tính 5 cân, xưa là công cụ dùng để săn bắt của ông Hà. Chưa kể hoa văn chạm khắc trên nỏ thuộc hàng hiếm có, mấy lần người trong thôn đồn ầm lên tên Bảy Ròm, một dân chơi đồ cổ thèm khát cái nỏ đó lắm! Ngoài mang danh là dân đồ cổ, Bảy Ròm còn được đồn đại là tên trùm buôn lậu chất cấm. Thân hình của hắn liêu xiêu như cây chông bóng nhẵn, chòm râu cá trê hai bên mép mỗi khi nhếch lên cười như loài cáo giảo hoạt. Giang thở dài thườn thượt. Tiếng thở lồng tiếng gió mênh mông vào đêm thâm u.

***

Lâm thường ngủ lại nhà sàn của cụ Hà, đêm nay cũng vậy, phía trên là vầng trăng sáng treo lơ lửng như bóng đèn mờ ảo soi rọi khu rừng như nửa có nửa không. Bỗng nhiên, có người dưới chân núi la lên: “Thằng Phát nghiện nó đốt nhà mày kìa Lâm ơi!”. Lâm hoảng vía nhìn ra, thấy một màu sáng cháy rực, thôi đúng rồi, là nhà mình.

- Tổ cha nó! Thằng khốn nạn.

Lâm chửi thề một tiếng. Phát là tên nghiện xóm này, hắn bám đuôi phục dịch cho Bảy Ròm nhằm có tiền mua thuốc phiện, ai cũng sợ hắn. Đám cháy như lóe lên trong Lâm nguyên cớ. Thôi đúng rồi, cái nỏ của lão Hà. Sự ham muốn của Bảy Ròm về cái nỏ cả làng ai cũng biết.

Đốt nhà mình nhằm cho bà con chú ý, còn riêng bọn chúng sẽ đi đến nhà cụ mà ăn cắp nỏ. Muốn đi lên nhà sàn cụ Hà buộc phải qua hang Bạch Hổ, bọn chúng ngày trước chưa hành động vì còn sợ bà con dòm ngó, sợ chính quyền và sợ... hang Bạch Hổ nơi linh thiêng nhất. Nhưng giờ máu tham đã lên tới não, bọn chúng ngang tàn đến thế, Lâm lo cho sự an toàn của cụ Hà mà thôi, tức tốc chạy lên núi. Giang từ xa cũng hồng hộc chạy theo, Giang đi tìm vợ, vợ hắn từ tối hôm kia đã không thấy về nhà.

Khí nóng của hai người và cả xóm còn hơn cả lửa, không ai tha thứ cho sự vô đạo đức này được. Một đêm náo động, tiếng chim bay hoảng loạn, khu rừng như nghiêng ngã. Tiếng bước chân từ xa chạy lại, đèn pin lấp lóe, ai đó hô hào kêu cứu. Bỗng có bóng người lăn long lốc xuống, là thằng Phát nghiện. Thân hình to béo của hắn như cái lu nước, đôi mắt đục ngầu như muốn ngủ, giọng hắn cứ lớ ngớ, khiến ai cũng chả thèm nhìn. Miệng nó hô: “Cứu, cứu... con hổ... con hổ có vết sẹo”. Tiếng nói ngập ngừng đầy sợ hãi, “Nó há họng cắn tôi, trời ơi.”

Giang bước lên nắm áo hắn hỏi:

- Thằng Bảy Ròm đâu? Vợ tao đâu?

- Tôi không biết, không biết gì hết... - Hắn như hóa điên, hét toáng lên.

Bà con xúm nhau, trói thằng Phát nghiện đem về. Giang chạy lên nhà ông nội còn Lâm thì chạy một vòng hang Bạch Hổ kiểm tra. Trời tối, tất cả chìm vào đêm đen kịt. Dường như Lâm thấy cái gì đo đỏ, loang lỗ trên vách hang, Lâm muốn lại gần nhưng bước chân anh ta không nhấc nổi.

Hai đốm sáng trong bụi cây gần đó đang nhìn anh. Đúng vậy, nó đang nhìn. Bóng đen đồ sộ, dài chừng sáu mét phát ra tiếng gầm gừ khiến lòng người tê dại, đại não của Lâm như bại liệt, đứng trơ ra nhìn bóng đen với hai con mắt phát sáng đó. Bóng đen quay lưng đi, trăng rằm mười sáu soi đủ cho Lâm thấy một vết sẹo dài trên lưng vằn vẹo hoa văn.

***

Nhiều năm sau cụ Hà qua đời, không ai biết Bảy Ròm đi đâu, hắn mất tăm, chuyện đêm hôm ấy dần trôi vào dĩ vãng, Giang nhận Lâm làm em nuôi, trước lúc mất cụ Hà chia vài mẫu đất cho Lâm lập nghiệp, rồi lão nói: “Nó đến thăm ta vào đêm đó, mãn nguyện rồi”. Nó là gì, ít người hiểu nhưng Lâm hiểu, Giang tin chắc vợ mình đã đi theo gã ốm yếu cao nhòng đó, nên anh chỉ chăm lo việc dạy học. Nhưng anh không biết, dạo đó đến nay, có tin đồn con hổ có vết sẹo dài lúc ẩn lúc hiện vào chiều xế hay đêm trăng rằm, đi theo sau con hổ là hai bóng “Trành rừng”, một bóng gầy nhom và một bóng người đàn bà môi đỏ.

Mãi sau này Thiên Cấm Sơn vẫn ẩn trong mình huyền bí về Trành rừng. Ai gặp Trành rừng, ai chưa gặp Trành rừng, thì vẫn cứ kể nhau nghe thể như mình rõ mồn một. Trành rừng từ đâu có? Người ta chẳng rõ. Chỉ có một điều ai cũng biết, mọi huyền tích bí sử trên cuộc đời này đều bắt đầu từ nhân quả mà ra. Trăm ngàn năm sau nữa, Trành rừng vẫn là câu chuyện của dân xứ này dạy lớp lớp cháu con với một niềm tin sự hạnh ngộ trong nhân gian đôi khi không nằm ở đôi mắt của mình.

Tổng hợp nhiều nguồn

Tác giả: Huỳnh Chí Thiện

Tin xem thêm

Vợ cũ Tom Cruise mặc xuyên thấu không nội y, nhan sắc tuổi 47 gây chú ý

Giải trí
06/04/2025 10

Diễn viên Katie Holmes, vợ cũ của tài tử Tom Cruise gây chú ý khi mặc đầm xuyên thấu không nội y dự sự kiện. Gương mặt của cô cũng là chủ đề bàn tán.

Tất cả đều cũ

Giải trí
06/04/2025 09

Giận dỗi

Giải trí
06/04/2025 08

Đi thế nào thì kệ tôi!

Lý do Doremon bán ế hàng

Giải trí
06/04/2025 07

Vẻ đẹp thiên nhiên bất tận và tình người ấm áp trong ‘Hà Giang - Miền đá nở hoa’

Giải trí
06/04/2025 07

Bằng những nghiên cứu, đặc tả sâu sắc của các nhà báo từng nhiều lần tới Hà Giang, thông qua tác phẩm "Hà Giang - Miền đá nở hoa" độc giả sẽ thêm yêu mảnh đất và con ngườ...

Trành rừng

Giải trí
05/04/2025 22

Hai đốm sáng trong bụi cây gần đó đang nhìn anh. Đúng vậy, nó đang nhìn. Bóng đen đồ sộ, dài chừng sáu mét phát ra tiếng gầm gừ khiến lòng người tê dại, đại não của Lâm n...

Truyện ma: Giải trừ âm họa

Giải trí
05/04/2025 21

Người phụ nữ đột ngột cởi hết quần áo, đập phá khắp sân bay

Giải trí
05/04/2025 18

Một phụ nữ bất ngờ cởi hết quần áo rồi lao vào sân bay Dallas Fort Worth trong trạng thái kích động và tấn công nhân viên tại đây.

Tình yêu đáng ngưỡng mộ

Giải trí
05/04/2025 16

Tình yêu đáng ngưỡng mộ nhất chính là tình yêu của ba má 🥰


Cơ quan quản lý trang thông tin điện tử: TỔNG CÔNG TY TRUYỀN THÔNG VNPT-MEDIA
Địa chỉ: Số 57A phố Huỳnh Thúc Kháng, Phường Láng Hạ, Quận Đống Đa, Thành phố Hà Nội, Việt Nam.
ĐKKD: 0106873188 do Sở KH-DT cấp ngày 12/06/2015
Giấy phép trang tin điện tử số: 822/GP-TTĐT do Sở TT-TT Hà Nội cấp ngày 02/03/2017
Email: vnptmedia@vnpt.vn - Điện thoại: 0437722728 - Fax: 0437722733
Chịu trách nhiệm quản lý nội dung: Ông Vũ Trường Giang - TGĐ VNPT Media