Truyện đêm khuya: Bức thư ngoài cửa

18/05/2024 22:00
Len đứng trước cánh cổng gỗ xám mốc được khép hờ bằng sợi xích khóa, bên trên để tấm biển “Nhà cho thuê”, cô gọi rồi khẽ lay cánh cổng. Bên trong vẫn yên ắng. Nắng chiều rót qua cành sưa, hắt xuống lòng đường những vệt nắng cuối ngày. Có lẽ họ đi đâu đó chưa về, cô thầm nghĩ, quay đi.

“Cô gì ơi!” tiếng sỏi lạo xạo phía sau, giọng một người đàn bà lanh lảnh. Len quay lại, người đàn bà chừng 60 trong bộ đồ thun tuềnh toàng vội vàng mở cổng. Không đợi cô hỏi thăm, bà thì thầm: “Vào đi, cô cần thuê nhà đúng không?”. Len khẽ vâng rồi theo bà vào trong. Trong khi người đàn bà loay hoay rót nước, cô kín đáo quan sát căn nhà. Phòng khách được bài trí gọn gàng với tấm rèm trắng phất phơ được buộc hờ bằng sợi ruy băng hồng, trên tường treo khá nhiều tranh sơn dầu, có một bức tĩnh vật bên cửa sổ vẽ lọ hoa dại sinh động đến nỗi thoạt nhìn như ai đó vừa ra vườn hái mang vào, góc nhà chậu vạn niên thanh xanh um đặt trên khúc gỗ xù xì. Có thể thấy chủ nhân căn nhà là người khá tinh tế. Lúc đứng trước căn nhà cô đã yêu thích bởi cánh cổng gỗ cổ xưa được che rợp dưới giàn hoa lãng tiên, vào bên trong cô càng bị thu hút.

“Cô thuê ở một mình chứ?”, người đàn bà rót nước ra chiếc ly thủy tinh mời cô. “Không ạ, cháu ở cùng một người bạn”, cô trả lời, thoáng thấy sự thất vọng trên gương mặt bà. “Vậy thì không được rồi, nhà tôi cho thuê với điều kiện là nữ nhưng chỉ ở một mình”, người đàn bà chậm rãi trả lời, có vẻ như bà đã nói câu này nhiều lần. “Ồ!”, Len khẽ kêu lên. Gần 10 năm lên thành phố trọ học rồi đi làm lần đầu tiên cô nghe một điều kiện thuê nhà lạ lùng như vậy. “Bạn cháu là nữ ạ, cũng độc thân”, cô nói thêm. “Cô thông cảm, nhiều người đã đến hỏi thuê rồi phải về”, người đàn bà ái ngại. Len nhẩm tính, nếu thuê một mình ít nhất mỗi tháng cô phải mất nửa tháng lương. Có lẽ đọc được suy nghĩ của cô, bà nói: “Vì điều kiện như thế nên chúng tôi cho thuê với giá rất thấp, hai triệu một tháng”. “Hai triệu sao?”, cô tưởng mình nghe nhầm. Người đàn bà gật đầu. “Vậy cháu sẽ thuê!”, cô quyết định rất nhanh. “Khi nào cô dọn đến?”. “Cuối tuần này ạ”. “Được”, người đàn bà đứng lên, có vẻ như vội đi đâu đó. “Cuối tháng tôi đến thu tiền nhà một lần, điện nước cô tự trả, không cần hợp đồng gì đâu”. Len ngạc nhiên. Thật, chưa từng gặp nhà nào cho thuê lại có những điều kiện lạ lùng đến vậy. Cô chào bà ra về.

Đúng hẹn, ngày Chủ nhật cô dọn nhà. Xe đến nơi, người đàn bà đã đợi sẵn ở cổng, bà trao chìa khóa cho cô rồi vội vàng quay đi sau khi dặn cô lưu ý mấy khoản điện, nước.

Tuần đầu tiên cô đã thấy gắn bó với căn nhà một cách lạ lùng, đây là căn nhà cô ưng ý nhất sau nhiều lần thuê trọ, yên tĩnh mát mẻ, lại hợp túi tiền. Chiều Chủ nhật, cô ngồi viết bài gửi về tòa soạn, chợt thấy ngoài cửa thấp thoáng chiếc bóng nhỏ bé, có lẽ là một đứa trẻ. Cô đi ra nhưng không nhìn thấy gì, trong con hẻm cũng không một bóng người qua lại. Cô đứng lên khoác áo ra phố, loay hoay tra chìa vào ổ khóa, một mảnh giấy rơi xuống, cô nhặt lên. Là một bức thư được viết trên giấy vở học sinh, nét chữ trẻ con nắn nót: "Thưa cô, cháu là Thùy Đan, năm nay 9 tuổi. Mẹ cháu mất lúc cháu lên 2. Nay cháu muốn tìm bạn cho bố cháu, là... 36 tuổi. Nếu cô không chê bố con cháu thì mời cô đến nhà cháu chơi để bố con cháu được làm quen. Nhà cháu ở số...".

Cô gấp mảnh giấy, nhìn quanh. Có lẽ đây là trò đùa của một cô bé con nào đó. Cô cất lá thư vào túi xách rồi ra phố, lúc trở về hàng xóm xung quanh đã lên đèn. Từ ngày dọn về căn nhà này đến nay cô vẫn chưa quen ai trong xóm, nhà nào cũng neo người, vả lại ai cũng đi cả ngày đến đêm mới về. Cô nằm thao thức nghĩ đến lá thư ban chiều, nét chữ trẻ con nắn nót, cô mường tượng gương mặt cô bé rất dễ thương, theo địa chỉ trong thư thì cô bé ở gần đây. Một tuần trôi qua cô quên bẵng lá thư nọ.

Sáng Chủ nhật cô thức dậy, nhìn ra giàn lãng tiên từng chùm rụng lác đác xuống sân, trên cánh cửa một mảnh giấy gấp tư được gắn cẩn thận bên sợi xích khóa, cô mở ra, là nét chữ cô bé hôm nọ: "Cô ơi, có lẽ cô không muốn làm bạn với bố cháu rồi, thật tiếc. Nhưng dù sao cháu cũng tha thiết mong cô đến nhà cháu một lần, chỉ một lần duy nhất thôi, vào chiều nay được không cô? Bố con cháu rất vui được đón cô".

Cô gấp mảnh giấy lại, ngồi thừ ra. Không hiểu sao qua nét chữ và giọng điệu trong thư, cô có thiện cảm với cô bé. Cô vội vàng ra chợ mua thức ăn, không quên mua túi trái cây để chiều mang đến làm quà. Cô trang điểm thật nhẹ, chọn chiếc váy màu hồng đất nền nã, theo địa chỉ trong thư cô tìm đến nhà cô bé. Cuối con đường có một con hẻm, cô rẽ vào và dừng lại trước khu vườn rộng bên trong có căn nhà gỗ dựng tạm. Tiếng chó sủa ran, cả đàn chó lao ra xô cánh cổng rung bần bật, theo sau là một người đàn ông tầm thước, gương mặt rắn rỏi, nhìn thấy cô ông ngạc nhiên: “Cô hỏi ai?”. “Tôi hỏi nhà bé Thùy Đan”. “Là con gái tôi”, người đàn ông mở cổng, gương mặt không giấu được vẻ ngại ngùng. “Xin lỗi cô, dạo này cháu nghỉ học hơi nhiều”. “Không ạ! Tôi không phải là cô giáo”. Cô bối rối chưa biết nói gì thêm, từ trong nhà một cô bé chạy ào ra, vóc người nhỏ nhắn trong chiếc đầm rộng thùng thình, trông cô bé gầy guộc nhưng rất đáng yêu, một bên tóc được thắt bím gọn gàng, bên kia xổ tung ra. Nhìn thấy Len, gương mặt cô bé rạng rỡ, cô nắm tay bố giật giật: “Bố, con mời cô đến nhà mình đấy!”. Người đàn ông cúi xuống nhìn con, khẽ nhíu mày ngạc nhiên, nhưng ông vội khỏa lấp bằng nụ cười: “Vậy mời cô vào nhà!”.

Cô bé cầm túi trái cây Len đưa rồi chạy vào trong. Len bâng quơ nhìn quanh, căn nhà gỗ treo đầy tranh vẽ, góc nào trong nhà cũng có hoa tươi. Người đàn ông rót nước mời, cô ngượng ngập đón lấy rồi cúi xuống, hai bàn tay đan vào nhau yên lặng. “Con gái tôi làm phiền cô điều gì chăng?”, người đàn ông ái ngại. “Không ạ, cô bé rất dễ thương!”.

Cô bé trở ra với đĩa trái cây, mời Len rồi sà vào lòng bố, dúi vào tay ông chiếc lược thì thào điều gì không rõ. Người đàn ông mỉm cười, cúi xuống thắt nốt bím tóc còn lại cho con, đôi tay thô ráp quấn lọn tóc thật vụng về. Len kín đáo nhìn rồi quay đi, trong cô chợt dậy lên thương cảm. Cô bé ngước nhìn bố rồi quay sang Len nhoẻn miệng cười, gương mặt tái xanh bết những sợi tóc lơ thơ. Len nhìn thật lâu vào đôi mắt cô bé, nó trong veo và phảng phất nỗi u hoài, có lẽ cô bé mất mẹ quá sớm. Ngoài vườn đàn chó chí chóe cắn nhau, cô bé chạy ra ôm cổ một chú chó, bàn tay nhỏ xíu xoa nhè nhẹ lên lưng nó.

Len ngồi đối diện với người đàn ông. Ông bắt chuyện thật tự nhiên khiến cô dạn dĩ hơn. Cô mở túi xách lấy hai bức thư đưa cho ông. Người đàn ông chăm chú đọc, đôi mày khẽ nhíu lại rồi giãn ra: “Tôi hiểu rồi, và cô đã đến vì... con gái tôi”. Ông nhìn ra vườn, gương mặt thoáng trầm tư: “Cảm ơn cô, cô biết vì sao con bé muốn tìm vợ cho bố đến thế không?”. Cô lắc đầu. Người đàn ông chậm rãi kể: “Vợ tôi mất khi con bé mới lên hai, tôi chưa có ý định đi bước nữa vì sợ con khổ. Năm ngoái con bé ốm đau dặt dẹo, tôi đưa đi khám mới biết nó bị bệnh... Tôi giấu nhưng tình cờ nó biết”, giọng ông nghẹn lại. “Mấy ngày liền nó bỏ ăn, ốm lăn lóc, lúc khỏe lại nó vui vẻ hẳn, đòi tôi dựng nhà trên mảnh đất này, vườn của ông bà nội để lại, còn căn nhà ở xóm trong...”. “Là căn nhà tôi đang thuê?”. Người đàn ông khẽ gật đầu.

Ngoài vườn cô bé ngồi giữa nắng chiều, gương mặt nhợt nhạt, đôi vai so lại trong chiếc đầm rộng. Bất giác Len nghe nhói ở tim, cô đứng lên ra ngoài. Nghe tiếng chân, cô bé giật mình quay lại. “Đan vào nhà với bố đi! Cô về đây”. Cô bé khẽ “vâng” nhưng vẫn ngồi yên nhìn Len chờ đợi. “Cô sẽ còn đến thăm Đan!”, Len thầm thì.

Hai bố con đưa cô ra đầu ngõ, lúc quay đi cô nhìn thấy đôi mắt cô bé ươn ướt như muốn nói điều gì.

Chiều Chủ nhật, con ngõ vắng hoe, gió phần phật thổi về khiến những cành sưa trước nhà ngả rạp, có tiếng xe máy chạy vào rồi dừng lại trước cổng. “Cô Len ơi cháu nhớ nhà quá!”, tiếng cô bé lảnh lót. Len mở cổng, phì cười trước vẻ láu lỉnh của cô bé. Vào nhà, người đàn ông chỉ yên lặng cúi đầu. “Những bức tranh này bố cháu vẽ đấy!”, cô bé chỉ lên tường. Mới hơn hai tuần mà trông cô bé gầy đi nhiều, nhưng đôi mắt vẫn trong veo. Len không dám nhìn lâu vào đôi mắt đó, cô quay đi, bắt gặp ánh mắt đầy nỗi niềm của người cha. Bất chợt cô bé ghì cổ bố xuống thỏ thẻ: “Con muốn về lại nhà mình, ở đây!". “Không được, cô Len đang ở!”, người đàn ông thầm thì. Cô bé đến bên Len khẽ khàng nắm tay: “Cháu muốn trở về nhà của cháu, nhưng... cháu không muốn cô đi?”. Cô quay sang bắt gặp ánh mắt ông đang nhìn cô, muộn phiền mà ấm áp. Ông kéo cô bé vào lòng, dụi gương mặt vào tóc con, yên lặng.

Len lặng lẽ ra sân, trên cánh cổng giàn lãng tiên đồng loạt rực lên như những đốm lửa nhỏ. Bên ô cửa sổ hé mở, cô bé đã chìm vào giấc ngủ từ bao giờ, trong vòng tay bố, gương mặt cô thật nhẹ nhõm, bình yên.

Buổi chiều đánh rơi những giọt nắng cuối cùng xuống sân, những giọt nắng chiều sóng sánh như mật rồi tan ra, biến mất.

Tổng hợp nhiều nguồn

Tác giả: Vũ Ngọc Giao

Tin xem thêm

Truyện đêm khuya: Thêm một lần cây cầu trước mặt

Giải trí
22/06/2024 22

1. Phòng chờ bay. Qua kính chắn, nàng ngắm màn mưa đông khẽ khàng, tê dại. Những thân máy bay đườn đưỡn nhoáng ướt, lập lòe đèn tín hiệu trượt xuống từ không gian xám. Xe...

Cười đời: Cuốn hút

Giải trí
22/06/2024 16

Mày ở với nó lâu vậy mà vẫn còn tin tưởng nó là dở rồi Ba Trớt à!

Công Vinh lên tiếng tin ly hôn Thủy Tiên

Giải trí
22/06/2024 14

Gần đây, cộng đồng mạng xôn xao trước thông tin về việc cặp đôi nổi tiếng Công Vinh - Thủy Tiên đang trên bờ vực ly hôn. Tuy nhiên, trưa ngày 21/6, chính Công Vinh đã lên...

Bikini nóng bỏng: Mẹ đơn thân Elly Trần diện bikini khoe đường cong nóng bỏng

Giải trí
22/06/2024 14

Loạt ảnh diện bikini của Elly Trần đang gây sốt cõi mạng.

Khám phá loạt điều thú vị của thương hiệu phim Vùng Đất Câm Lặng

Giải trí
22/06/2024 09

Kể từ khi ra mắt, loạt phim “Vùng Đất Câm Lặng” (tựa gốc: “A Quiet Place”) đã tạo nên một điểm nhấn độc đáo trong thể loại phim kinh dị - giật gân. Không sử dụng những cả...

Cao Thái Sơn: Tôi và mẹ của con trai sống chung nhà, sẽ công bố khi đủ duyên

Giải trí
22/06/2024 09

Cao Thái Sơn cho biết mẹ của con trai và anh vẫn sống chung nhà, cùng nhau chăm sóc bé. Nam ca sĩ sẽ công bố danh tính của cô khi “đủ duyên”.

Cười đời: Gã ăn trộm thoát chết

Giải trí
22/06/2024 08

Tự nhiên gã ăn trộm một phen thoát chết 😆😆

Góc nhìn về chính trị, đời sống của nhà báo khi viết sách

Giải trí
22/06/2024 07

Kỷ niệm 99 năm Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam (21/6/1925-21/6/2024), Nhà xuất bản Thông tin và Truyền thông ra mắt 3 tác phẩm: "Cỏ luôn xanh hơn ở phía bên kia ngọn đồi"...

Cặp vợ chồng phát hiện 'căn phòng bí mật' khi đang sửa nhà

Giải trí
22/06/2024 06

Cặp vợ chồng Hayley Gilmartin và Trevor sống tại bang Michigan (Mỹ) đã phát hiện đường hầm sâu khoảng 6m ngay bên dưới sàn nhà của mình.