Truyện đêm khuya: Mùa hoa đẹp nhất

15/04/2024 22:00
Năm tôi 30 tuổi, tôi xin bố mẹ dọn ra ở riêng. Chung cư mới xây ở khu đông thành phố, tầng 18, từ ban công tôi có thể nhìn thấy tòa nhà Búp Sen, có thể xem pháo hoa bắn phía bên bờ Thủ Thiêm. Có thể nhìn ráng chiều đỏ ối lên thành phố. Những sáng tinh mơ, tôi lặng nhìn mặt trời nhô lên tựa thể trái cam. Tôi có một không gian riêng như tuổi trẻ mình khao khát.

Tôi kê cái bàn nhỏ cùng chiếc ghế lười để uống trà, đọc sách mỗi khi lòng mình tĩnh lặng. Tôi trồng dàn dây leo xanh rì quấn quanh ban công. Tôi thả những chậu hoa dại li ti đỏ vàng lên các móc treo. Tôi trồng riêng một chậu bông hồng nhung kiêu kỳ. Ngộ là, đám bông dù tôi chỉ chăm bón khi rỗi rãi trở về sau những chuyến đi mê mải, chúng vẫn cứ biếc xanh. Cây hồng nhung cứ dăm ba tháng lại ra một, hai bông đỏ chót. Nhưng, có một thứ tôi cố tâm vun tưới, thậm chí còn đem về nhà nhờ bố chăm sóc mỗi kỳ đi xa, chúng lại chưa một lần nở hoa. Đám cải trắng tôi đem từ triền dốc Tu Tra về, chúng vẫn cứ ương bướng như chính chủ nhân của chúng.

***

Huy đến, ngày Sài Gòn ẩm ương. Đám mưa bụi lấm tấm đọng lên gương mặt u hoài. Huy buông cái ba lô hững hờ xuống sô pha, thả người nhắm nghiền mắt lại. Mái tóc bết dính thể như năm ba bữa rồi chẳng tắm gội. Tôi biết Huy chẳng ngủ. Đôi khi người ta vẫn hay nhắm mắt để đó. Có khi là chẳng muốn nhìn thấy vài thứ nào đó trong cuộc đời khiến mình mỏi mòn. Hoặc đôi lúc, người ta vẫn dùng cách nhắm mắt, để soi cho rõ một thứ gì đó. Cuộc đời này, nhiều khi dùng lòng mình để nhìn, lại ngộ ra lẽ thật hơn bao giờ hết. Có lần Huy nói vậy với tôi.

Đó là hồi tháng 10 của một năm chúng tôi vừa tròn 20. Giữa đồi Tu Tra, hoa cải trắng ngút ngát cả khoảng không thâm sâu. Đêm đầu tiên của chuyến hành trình về miền lạnh. Sao trên trời chi chít. Tôi nằm ngửa mặt lên, thấy bao la trên nền đen là ước mơ của mình, được vẽ những nét đầu tiên. Tôi thích đi. Những chuyến thiên di luôn làm tôi háo hức. Một đứa luôn phải ủ ấm đời mình trong sự chăm bẵm của gia đình, thì đất rộng trời cao luôn luôn là khát khao.

Tôi ngồi yên trên chiếc ghế lười, nhìn ánh nắng bắt đầu lên trên những mái nhà cao tầng của thành phố. Huy vẫn nhắm mắt. Chậu hồng nhung nở hai đóa hoa rực rỡ. Tôi biết Huy chẳng ngủ.

***


Chúng tôi gặp nhau giữa năm đầu đại học. Ba đứa được phân vào một nhóm thực tập tìm tư liệu của Sài Gòn để dẫn tour. My nhỏ nhắn, xinh xắn với mái tóc cúp-bê, dân miền Tây sông nước. Huy vạm vỡ, màu da sạm nắng của một thằng con trai miền núi quanh năm nương rẫy.

Quần quật cả ngày từ Dinh Thống Nhất rồi sang Thảo Cầm Viên, tối chúng tôi lại về bến Bạch Đằng ngồi nhìn bên kia dòng Thủ Thiêm. Huy bảo rồi thành phố này chỉ là những tòa nhà, con người ta gói trọn đời mình vào cơm áo gạo tiền mà thôi. Vậy nên, lúc mình còn trẻ, hãy đi, đi đến tận cùng đam mê, để ngày về sẽ là những ngày an nhiên mà sống trọn vẹn với chuyện mưu sinh. Mãi sau này, tôi mới hiểu hết những gì Huy nói.

Huy chỉ có mẹ, lớn lên giữa đại ngàn rừng núi cũng chỉ một tay mẹ chăm bẵm. Mẹ gùi những thứ trên rẫy nhà trồng được xuống chợ bán để kiếm tiền nuôi Huy. Mẹ leo lên những triền dốc thoai thoải để đi qua thanh tân người con gái. Mẹ chính là người nhất quyết bắt Huy về xuôi học cái chữ. Mẹ bảo chẳng thể nào ở mãi thế này với Huy. Ngoài kia bao la hơn cái thung sâu hoang lạnh này. Huy cứ đi, đi thật xa, chừng nào thấy mình đủ sức mà gánh vác mọi thứ trong đời thì hãy quay về. Mẹ bên hiên nhà vẫn đợi. Nhưng mẹ quên mất một điều, mẹ chẳng còn mấy thời gian.

Người ta báo tin mẹ về với Giàng, về với rừng thiêng núi cao vào một hôm Huy đang dẫn tour bên Thái Lan. Năm đó Huy vừa tròn hai tư tuổi. Tôi vội vã trở về Tu Tra khi vừa nhận tin nhắn của Huy. Một tay thu xếp mọi thứ cho đám tang mẹ Huy. Qua một ngày hơn, Huy mới về kịp. Đôi mắt đục ngầu và đỏ hoe. Đêm Huy say rượu ngô, ôm chầm tôi mà khóc. Đời Huy đi xa quá chừng.

Tôi nhớ những năm tháng đó, My và tôi vẫn cạnh bên Huy. Giáng sinh ấy, Huy khẽ rụt tay lại khi My nắm lấy. Huy bảo Huy còn phải đi, Huy chưa thể níu giữ đôi chân mình ở lại đây được. Ngoài kia đất rộng trời cao. Ngoài kia gió vẫn thổi, mây vẫn bay, và mùa lá xanh vẫn biêng biếc cành.

Những lần đi xa, Huy hay đem theo hình của mẹ, Huy bảo người phụ nữ đầu tiên trong đời mà Huy muốn dẫn đi khắp cuối đất cùng trời là mẹ. Mẹ cả đời gian lao. Hôm giỗ đầu của mẹ Huy, tôi bạo miệng hỏi thử về cha Huy. Bên ánh lửa bập bùng, Huy cười khùng khục. Người ta nói mẹ tao bị hại, tao là con hoang. Đứa con hoang duy nhất của thung sâu hiền lành này. Đêm đó, Huy nói mớ trong cơn mơ, Huy gọi mẹ ơi, Huy với tay giữa thinh không. Tôi thảng thốt nhìn sâu vào đôi mắt nhắm nghiền kia, hình như rơi ra dòng nước.

Tôi nắm lấy tay Huy, ủ ấm đôi tay ấy lại. Tiếng thở bắt đầu nhẹ nhàng hơn. Huy ngủ giấc hiền queo. Đời Huy bao mùa hoang lạnh rồi? Tôi nghe từng cơn gió rít qua thung sâu. Hai mươi lăm tuổi, tôi bắt đầu biết buồn.

***

Ngày My cưới, Huy chẳng về được, hỏi ở đâu, Huy bảo xa lắm. Ba mươi tuổi rồi, con gái có thì, My chẳng thể đợi hoài một cánh chim thiên di.

Có lần ngồi ở Rêu, quán cà phê nằm ngay đường ray xe lửa. Góc quán quen thời sinh viên ba đứa hay ngồi chung mỗi lần bỏ tiết. My kể hôm Huy đưa My về nhà sau tiệc mừng khai trương công ty du lịch của tôi, Huy bảo với My, hình như Huy yêu một người. Gần cạnh bên nhưng lại xa xôi diệu vợi. Người đó có nụ cười như những bông hoa cải trắng, sáng bừng cả một thung sâu. Huy từng nghĩ vào một mùa hoa đẹp nhất, sẽ nói cho người ta nghe, rằng Huy thương người ta như thương những bông hoa cải trắng. Nhưng My ơi, hai đường thẳng song song chẳng bao giờ có thể giao nhau. Hình như Huy khóc. Lặng lẽ ngồi thiệt lâu rồi mới đứng lên đi về. Đêm đó My biết, Huy chưa bao giờ là của My.

***

Huy mở mắt ra, khi tôi còn đang dở dang đọc một truyện ngắn trên tờ báo cuối tuần. Rõ ràng là Huy chẳng ngủ. Cặp mắt vẫn cứ trĩu sầu như bao lần tôi nhìn vào đó, tựa thể thấy cả thung sâu Tu Tra với những mùa cải trắng cô đơn nao lòng. Huy lang bạt đâu đó chừng sáu, bảy năm trời. Rẫy nhà cho người ta thuê. Những chuyến về ngày càng thưa dần. Thi thoảng Huy nhắn tin cho tôi bảo nay giỗ mẹ tận Paris. Kể từ bận đó, tôi cũng chẳng về lại Tu Tra, những mùa hoa trắng ngần cứ vướng víu vào trong giấc mơ mướt mát mồ hôi.

Huy ngồi tựa lưng vào tôi, với tay nâng hai bông hồng nhung rực rỡ. Huy về luôn rồi. Bữa Huy ở bên Úc, nằm mơ thấy mẹ mặc bộ đồ trắng tinh, mẹ vuốt đầu Huy, mẹ kêu Huy về đi, có người đang đợi. Sáng Huy đang dẫn khách đứng chụp hình nhà hát Con Sò, một con chim bồ câu trắng bay đến đậu lên vai Huy, chừng chốc lát nó bay đi mất tiêu. Người thuê rẫy nhà vừa báo, họ dời ra huyện, nên trả lại cho Huy. Mòn gót điêu linh, mới hay cái thung sâu đó vẫn là nơi mình cần phải về. Cánh chim thiên di nào rồi cũng cần một tổ ấm để quay về ấp ủ yêu thương. Rồi như nhớ ra điều gì, Huy chồm người ngồi dậy, kéo tay tôi bảo thay đồ về nhà bố mẹ gấp.

Mẹ tôi ngỡ ngàng, Huy cười nhẹ nhàng rồi ôm chầm lấy mẹ. Huy chìa ra cho mẹ tôi cành hồng nhung vừa cắt vội lúc tôi đang thay đồ. Sáng nay con đi taxi từ sân bay về, thấy ở chùa người ta tổ chức cúng mùa Vu Lan. Cả đời con chưa một lần tặng gì cho mẹ. Giờ chỉ còn mỗi bác là thương con. Cho con tập hiếu thảo một lần, cũng coi như là mẹ của mình nha bác.

Mẹ khóc, rồi Huy cũng khóc. Bên hiên nhà bố đứng lặng thinh. Hình như, bao năm qua, cũng chưa một lần tôi nhớ đến mùa báo ơn. Chưa bao giờ tôi tặng cho mẹ cành hoa hồng nào. Đôi khi những đứa con ương bướng cứ thả trôi đời mình về những miền viển vông khơi xa, chỉ khi đã mất mát một thứ gì đó, mới sực tỉnh mà quay về nhặt lấy những trân quy còn sót lại. Nhưng, có đứa quay về kịp, còn phần lớn thì đổi cả vạn trùng thương tưởng cũng chẳng có được bóng mẹ hiền.

***

Tôi theo Huy về lại Tu Tra, giữa tháng chín hanh khô lên những triền dốc thoai thoải. Tu Tra vẫn xanh lành. Mùa này, cải trắng chưa trổ bông. Đêm đom đóm phát sáng giữa thâm u. Chúng tôi căng lều ra ngủ trước hiên nhà. Trời vẫn chi chít sao như hồi chúng tôi tròn hai mươi tuổi. Tôi vẽ lên nền đen kịt một đường thẳng. Tôi mơ ước bình yên. Sau những ngày dịch đi qua, tôi thấy mọi bôn ba được - mất, hóa ra cũng chẳng thể bằng sự bình yên trong cõi lòng. Huy vẽ lên một đường thẳng. Sau những rong ruổi thỏa chí tang bồng, mọi con đường đều xa lạ, chỉ có đường về nhà là mãi mãi thân quen. Cuộc đời ai rồi cũng phải học cách quay về từ nơi bắt đầu. Huy sinh ra từ thung sâu trắng ngần hoa cải. Thì chỉ có thung sâu tươi đẹp này mới có thể níu chân Huy trọn đời.

Huy bảo hai đường thẳng song song có thể giao nhau ở vô cùng. Tin Huy đi, vào một mùa hoa đẹp nhất, hai đường thẳng chúng tôi vẽ sẽ giao nhau. Tháng 9 rồi sẽ qua, những mùa hoa cải trắng sẽ sáng ngần thung sâu Tu Tra.

Huy nhắm mắt. Chẳng phải lời nói mớ, vì tôi biết chắc, Huy vẫn chưa ngủ.

Tổng hợp nhiều nguồn

Tác giả: Tống Phước Bảo

Tin xem thêm

Truyện đêm khuya: Bức thư ngoài cửa

Giải trí
18/05/2024 22

Len đứng trước cánh cổng gỗ xám mốc được khép hờ bằng sợi xích khóa, bên trên để tấm biển “Nhà cho thuê”, cô gọi rồi khẽ lay cánh cổng. Bên trong vẫn yên ắng. Nắng chiều ...

Truyện ma: Mang mặt người âm

Giải trí
18/05/2024 21

Cười đời: Ngày của mẹ

Giải trí
18/05/2024 16

Cẩm Ly tuổi 54 vượt biến cố mất giọng, sống kín tiếng bên ông xã nhạc sĩ

Giải trí
18/05/2024 14

Vượt biến cố mất giọng, Cẩm Ly tích cực trở lại ca hát tri ân khán giả. Ca sĩ được ngưỡng mộ bởi nhiều năm có cuộc sống kín tiếng, giản dị bên ông xã - nhạc sĩ Minh Vy.

Bikini nóng bỏng: Phan Minh Huyền khoe body 'cực cháy' với bikini

Giải trí
18/05/2024 14

Diễn viên Phan Minh Huyền khoe body gợi cảm với bikini quai mảnh, hở bạo trong chuyến du lịch Phú Quốc gần đây.

Tuấn Hưng gọi điện cho Duy Mạnh hỏi chuyện liên quan đến bà xã

Giải trí
18/05/2024 09

Tuấn Hưng không giấu việc trực tiếp gọi điện cho Duy Mạnh mong được minh bạch, hóa giải hiểu lầm khi vụ việc bà xã Hương Baby từng đóng MV cho đàn anh bị khơi lại.

Bom tấn về thảm họa - 'Lốc Xoáy Tử Thần' bất ngờ hé lộ những hình ảnh mới

Giải trí
18/05/2024 09

Mùa hè năm nay, màn ảnh rộng Hollywood sẽ đón một cơn bão lớn với quy mô hiếm thấy trước đây. Lốc Xoáy Tử Thần (tựa gốc: Twisters) là bom tấn chủ đề thảm họa mới của nhà ...

Cười đời: Đảo hoang

Giải trí
18/05/2024 08

Vừa có chim ăn, vừa có hạt dưa để trồng.

Doremon chế: Câu hỏi hóc búa

Giải trí
18/05/2024 07

Con gái lấy trộm hơn 16 tỷ đồng của mẹ già đau yếu

Giải trí
18/05/2024 06

Lợi dụng lúc mẹ đau yếu, con gái tự ý sử dụng dấu vân tay của bà để rút tiền tiết kiệm trong ngân hàng.