Nợ

31/08/2025 22:00
Ông nhẹ nhàng khép cửa, rời phòng ngủ, đi ra ban công. Trời đang mưa to. Trong kia nàng vẫn ngủ mê mệt.

Ông bực bội ném điếu thuốc đang cháy dở xuống mái tôn nhà bên, rời chỗ đứng sang phía khác. Tiếng đều đều, đơn điệu của dòng nước thoát ra từ máng xối, chạm nền xi măng khiến ông khó chịu. Ông bỗng thấy thèm được nghe tiếng nước giời chạm mái gianh, nó dìu dặt, khoan nhặt chứ không mù mịt, ầm ĩ như tiếng mưa chạm mái tôn. Cả những giọt nước rơi từ mái gianh xuống đất nữa, một dàn âm đục mà mảnh. Thứ âm trầm này phải là người tinh tế mới cảm nhận được.

Những giọt nước vàng, trong, tụ nơi đầu mái cứ tự dài dần, rơi xuống, chạm đất thì tóe lên những chấm lạnh, điểm vào bắp chân ai đó đứng sát hiên. Những chấm lạnh này cũng tạo cảm giác mơ hồ, nhưng, nó không giống với những chấm lạnh của mưa xuân. Mà giống sao được khi đằng này là thứ nước từ giời cao giớt xuống, còn, phía kia là nước từ mặt đất hắt ngược lên. Cảm nhận của sự không giống nhau này còn được tạo bởi không gian. Mưa rào thì trắng một trời nước, có chớp giật sấm rền, chứ đâu phải cái thứ nền trời đơn điệu, xám ngắt của mưa xuân. Mà cũng hay thật, chính những chấm lạnh từ dưới đất hắt ngược lên nghĩ rằng rất nhỏ kia, trong khoảnh khắc đã tạo ra vô vàn những chùm bong bóng, rập rềnh nối đuôi nhau trôi theo cái lằn ranh nham nhở. Rồi, lại đột ngột vỡ òa, biến ra muôn vàn những hạt nhỏ li ti, trong suốt, cũng tong tả trôi theo cái dòng nước vàng đục. Rồi chỉ tích tắc sau, những giọt nhỏ li ti ấy cũng tự tan đi, trước sự đột ngột xuất hiện của những hạt nhỏ khác.

Ông thấy thú vị khi phát hiện ra điều này! Sự biến đổi trong khoảnh khắc từ những chấm lạnh thành bóng nước... rồi, lại trở về chấm lạnh. Ông ngỡ ngàng! Sao cho tới tận bây giờ mình mới thấy điều này nhỉ? Ông khát khao được thấy lại quang cảnh quen thuộc của những trận mưa rào nơi đồng đất xưa. Thật xưa rồi! Thời ấy hình như mọi thứ đều dìu dặt, lắng đọng, chứ không ào ào, xối xả, rồi nhanh chóng tan biến như bây giờ. Thời ấy bầu trời hình như cũng cao hơn, xanh hơn, hay trời vẫn vậy? Chỉ tại người ta không để tâm? Cũng chả biết! Nhưng, nhanh thật, Tòa nhà của ông một thời người ta phải trầm trồ rằng nó lớn nhất nhì thành phố, giờ thì lại quá khiêm nhường bên những ngôi biệt thự sang trọng. Trong thành phố này giờ đây cũng không thể kiếm ra nổi một mái nhà gianh sân đất. Thế hệ trẻ nơi đây chắc cũng chẳng thể hình dung nổi cảnh sinh hoạt trong mái nhà gianh vách đất, với ánh sáng của ngọn đèn hạt đỗ leo lét mà ông, và các thế hệ trước ông đã từng sống. Với chúng, chuyện ấy chắc đã thành chuyện cổ tích. Nếu phải kể cho chúng nghe, có lẽ phải bắt đầu bằng cái câu: Ngày xửa, ngày xưa...

Mưa vẫn gõ đều trên mái tôn nhà bên. Những giọt nước bám trong kẽ lá của cây đinh lăng trong suốt. Ô kìa! Chúng đang cố, đang bất lực trước sự tự dài dần, rơi xuống, nhường chỗ cho những giọt nước khác cùng chung số phận. Hay nhỉ! Nó cũng y hệt như những giọt nước nơi đầu mái gianh của những năm xửa năm xưa... cứ tự dài dần... Đã mấy lần cảm nhận điều này trong trận mưa đêm. Ông giật mình! Mình đã già thật rồi! Ông lặng lẽ ngắm nhìn. Thở dài! Tắt điện ban công. Đứng nghe mưa! Trong kia nàng vẫn đang ngủ ngon lành.


Tranh của họa sĩ Lê Trần Thanh Thủy

Chiếc vòi hoa sen phủ kín nước xuống thân thể nàng. Nàng khép mắt, tận hưởng niềm khoái cảm, mát dịu của dòng nước sau một đêm ngủ đẫy giấc. Thân hình thon thả, mịn màng của cô gái trong gương khiến nàng mãn nguyện, mỉm cười. Những giọt nước trong suốt, xinh xinh đọng lại trên lớp da trắng tươi. Nàng thích thú ngắm nhìn rồi, vô tư vuốt khẽ cho chúng tan đi. Giọng anh ấy sao mà trầm ấm đến lạ lùng. Cái giọng cứ như ru người ta. Nàng lại khép mắt, một cái gì đó mơ hồ, như không có thật đang chiếm lĩnh tâm hồn nàng. Mấy ngày lang thang trên thành phố biển với anh thật tuyệt - nàng nghĩ. Nàng đang yêu! Một người đàn bà hai con mới bắt đầu được yêu. Ru mình vào cảm giác được dụi mặt vào ngực anh, nàng nhớ lại... rồi lại cố mà nhớ lại... nàng run rẩy, sung sướng. Tuyệt vời là tình yêu thiếu phụ! Nồng nàn - Sâu thẳm. Thật vậy sao? Anh đã nói với nàng vậy sao? Nàng cũng không hiểu lắm, chỉ thấy người mê đi khi nghe anh nói. Thiếu phụ - Thiếu nữ, tình yêu của họ có gì khác nhau?

Nàng không lý giải được. Nhưng, hình như không phải thế! Sao lại khác được? Nếu ngày còn thiếu nữ mà được yêu, nàng cũng sẽ yêu như đang yêu anh. Nàng khẳng định thế. Có lẽ đọc được ý nghĩ trong mắt nàng, anh vuốt tóc, thầm thì vào tai nàng: “Em cứ sống, cứ yêu rồi sẽ thấy. Có rất nhiều thứ tình yêu khác nhau. Thiếu nữ đã yêu thì bốc lửa, cuồng nhiệt chứ không thể có những nét đằm thắm, nồng nàn như thiếu phụ”. Nàng ngoan ngoãn gật đầu. Anh hôn nhẹ lên cổ nàng - Cần cổ thon dài, trắng ngần như cuống huệ. Anh đã nói vậy nhiều lần. Có lần anh còn cười, bảo: “Nếu cái đầu nhỏ xinh kia ít bướng bỉnh đi, nó sẽ còn tuyệt vời hơn khi ngự trên cuống huệ”. Nàng cũng cười. Nàng chợt nghĩ: Còn thứ tình cảm ông dành cho nàng thuộc loại gì? Phải chăng cũng là một thứ tình yêu? Nàng thấy phân vân. Từ ngày yêu anh, nàng đâm ra cũng hay suy ngẫm, và thích triết lý như anh. Nàng đang “nổi loạn” - Ông ấy bảo thế. Ông đang lùi dần và buộc phải chấp nhận sự “nổi loạn” của nàng. Có lẽ ông đã tự biết mình. Nàng nghĩ vậy.

Tiếng chuông gọi cổng vang lên. Tiếng dép vội vã, quen thuộc của u già ra mở cổng cắt ngang dòng suy nghĩ của nàng. Ông ấy đã về...

Bây giờ thì cả ông và bà ấy đã thành người già. Chính sự cô đơn của tuổi già, đã khiến tự dưng ông nhớ tới bà ấy. Tuổi già đáng sợ thật! Bất lực trước mọi toan tính - Điều ông sợ nhất đã đến. Là kẻ nhiều tham vọng, độc đoán và không quen chấp nhận thất bại, hình như đấy là bản chất ông. Từ khi còn là cậu bé trường làng, cho đến ngày thành một cán bộ quyền thế lắm tiền nhiều của, ông không cho phép mình thua ai điều gì. Ông có cái kiêu hãnh của ông. Ông nghĩ vậy. Đúng ra ông cũng là kẻ gặp may trên trường đời. Ông trời ưu ái, sự may mắn nhiều khi cứ như được tình cờ ban tặng. Nói vậy thôi chứ ông cũng phải dùng hết tâm lực, bất chấp cả những thủ đoạn gạt đời, lừa người.

Điều ông cần là đạt được mục đích, là sự thỏa mãn, đấy là thành đạt, là hạnh phúc... nhớ tới bà bởi đã đến lúc ông bất lực, ông đã như ngọn đèn đang cháy đến những giọt dầu cuối. Ông giời đã không còn “vô tình” với ông như trước nữa. Ông thở dài! Bà ấy là con người hiền lành, có cái gì đó “tội nghiệp” trong mắt ông. Khi quyền lực đã hết, tuổi trời đã cao, ông chỉ còn lại đồng tiền. Tiền cũng nhiều quyền lực đấy, nhưng nó không phải là tất cả - Không gì có thể là tất cả! Ông giật mình nhìn lại! Thì ra cuộc đời cũng sằng phẳng lắm, không cho không hay lấy không của ai cái gì. Quy luật bù trừ luôn kiên nhẫn, nghiệt ngã bám theo từng số phận. Đấy là cán cân tạo hóa? Ông trời cho đấy. Rồi, đòi đấy. Không thể lường được.

Ông đã nghiệm ra: Bất chấp, chà đạp lên tất cả để mưu cầu danh lợi là tự gây nghiệp. Trời và đời đều không tha. Tuổi trẻ quả là có những điều đáng sợ. Đấy là cái thời của sự tự đắc, thời “coi giời bằng vung!” Thời ấy hình như người ta chưa coi lẽ phải trái làm trọng. Tự tin quá chăng? Đúng là thời của sự ngông cuồng! Chỉ mình ông vậy hay tuổi trẻ thế cả? Lúc đắc chí, ông, và nhiều người tuổi trẻ không nhận ra, hay cứ cố tình không nhận ra? Cuộc sống tưởng rằng cứ bình thản trôi trên cả chính nghĩa và phi nghĩa. Trên cả đúng sai. Nhưng thực ra không phải thế. Cái gì rồi cũng có giá! Âu đó cũng là quy luật, là lẽ vay trả ở đời. Mối quan hệ giữa ông và bà ấy rất trái lẽ tự nhiên, trái với đạo đức thông thường. Từ người ở thành tình nhân thì thời nay cũng chả có gì đáng bàn, thiên hạ ối ra đấy. Nhưng, từ tình nhân mà thành mẹ vợ... ông, có lẽ chỉ những người “đủ bản lĩnh” như ông mới làm được.

Ngày ấy ông đắc ý, coi đó là một thành công. Cái hơn người của ông đấy! Ông bảo vậy. Và hơn nữa, cũng để cho mụ vợ ông phải mở mắt ra. Một con mụ đáng ghét, ngu ngốc (trong mắt ông). Tuổi ngoài ngũ tuần ông vẫn lấy được gái tân tuổi đôi tám lại xinh đẹp. Đã thấy chưa? Nhiều lần ông kiêu hãnh. Bảo cho mà biết! Thực ra ngày ấy ông cũng không có ý định ly dị vợ, nếu mụ ấy không quá đáng đến thế. Ông bảo vậy. Tính nết ông hào hoa, lại quyền thế, nhiều tiền, chuyện bồ bịch cũng là cái sự thường. Mụ có thể ghen tuông, có thể tức tối đến mất ăn mất ngủ, đấy là quyền của mụ. Nhưng. Tuyệt đối không được làm mất thể diện ông trước mọi người. Cái thể diện ông nó lớn lắm! Ông đã nói rồi! Ông đã nhắc nhở, đe dọa mụ. Ông đã tha thứ cho mụ ba lần. Đến lần thứ tư, không tha nữa. Mụ phải gánh chịu. Ông quyết thế! Ngày ấy ông không hề ân hận, còn thấy là mình rộng lượng.

Ba đứa con, đứa nào thích thì ở với ông. Nhưng rút cuộc chẳng đứa nào chịu ở. Sao chúng ngu thế? Ông bảo vậy. Chúng sẽ chẳng thiếu một thứ gì dưới sự bao bọc của ông, sao lại ngu xuẩn mà ở với mẹ nó. Ông thấy khó hiểu. Có lẽ sự đắc ý của kẻ nhiều quyền lực và tiền bạc đang khiến ông mờ mắt. Ngày ấy ông luôn giữ thái độ cao ngạo, đánh giá mọi thứ đều qua đồng tiền. Ừ thì ông góp tiền nuôi chúng theo quyết định của tòa án. Có sao đâu. Ông không bận tâm. Ông cười nhạt vì sự mù mờ của mụ vợ. Mụ chỉ mải tru lên với những cô mắt xanh mỏ đỏ, mà quên đi người ở gái nhà mình. Chắc chắn mụ nghĩ con mẹ nhà quê kia thì lão ấy chả thèm. Hay vì mải điên với nhiều kẻ khác mà mụ chả còn tâm trí đâu mà để ý đến cô? Không cần biết! Mà biết để làm gi? Ông đang được tự do tình tang với người ở gái, vậy là quá đủ. Ông giời lại ban cho ông cưới được nàng, con gái người ở gái. Tuyệt vời! Đã nhiều lần ông thốt lên mỹ từ này. Quả là ông có số đào hoa. Ông vừa lòng với mình lắm.

Sự vụng trộm với người ở gái góa chồng từ quê ra, khiến ông thích thú hơn những cuộc tình qua đường. Cô người ở sợ hãi, dâng hiến những nét mộc mạc đồng quê vốn có của mình cho ông chủ. Ông thấy mới lạ, hay hay. Nhưng cũng chỉ thế thôi! Rồi nàng đến! Đứa con gái của cô vừa là người ở, vừa là tình nhân đã trở thành vợ ông một cách mau mắn. Bà mẹ vợ là người cam chịu, ít hiểu biết cũng thấy thế này là không phải, là trái đạo lý. Nhưng. Biết sao đây khi chỉ là kẻ thấp cổ bé họng, là hạng người ăn kẻ ở. Bà đành chịu. Nhưng, dẫu gì thì con mình cũng may mắn rơi vào chốn giầu sang. Bà tự an ủi! Tuổi tác chênh lệch thì đã sao! Chuyện kia cũng chỉ mình bà biết, mình bà khổ, còn con gái bà được sung sướng. Bà lại thấy ấm lòng. Cô bé thì như con nai trước một thợ săn lành nghề. Sợ, rồi cũng ngoan ngoãn vâng lời.

Ông nâng nui, chiều chuộng nàng. Ông mãn nguyện lắm! Nhưng. Sự đời lại không như ông tưởng. Đời có luật đời! Ông hết thời rồi! Chính tuổi tác đã lấy đi cái thời của ông. Vị trí ông cứ lùi mãi, trước sự khôn ngoan dần lên và sắc đẹp của nàng. Nàng đã ngang nhiên “nổi loạn”. Ông bị “cắm sừng” và bất lực trước nàng. Thời thế đã buộc ông phải chấp nhận thất bại. Ông đau đớn lắm. Chính vì thế ông mới chợt nghĩ đến bà ấy, cái bà mẹ vợ đáng thương của ông. Lẽ ra ông lấy bà thì đúng hơn, hợp lẽ đời hơn. Lấy bà, chắc chắn ông sẽ không phải chịu sự đau đớn, nhục nhã này. Với tính cách ông, có lẽ ông sẽ được hạnh phúc bên người đàn bà cam chịu ấy. Thật trớ trêu, vào tuổi này ông mới chợt ngộ ra thuyết nhân quả của nhâ Phật.

A di đà Phật! Ông xót xa cho mình và thương bà ấy.

Đã đến lúc nàng ngang nhiên “nổi loạn” mà chẳng sợ gì ông. Nàng có quyền được yêu. Nàng bảo thế. Cái cô bé thơ ngây, sợ sệt chỉ biết vâng lời đang dần mất đi trong con người nàng. Ngày cưới người ta bảo nàng: Nào là ham của, nào là “chuột sa chĩnh gao”, nào là “một bước lên bà”. Nàng cũng chỉ mơ hồ chứ chẳng hiểu gì nhiều. Đám cưới nàng lớn nhất thành phố. Mẹ nàng bảo vậy. Nàng cũng thấy vui vui. Ông coi nàng như một của quý. Những ngày đầu nàng chỉ thấy sợ và xa lạ. Một người đã có tuổi như ông, nàng thấy ngượng, không gọi bằng anh được. Chiều nàng, ông đành chấp nhận để nàng gọi là ông, xưng em. Nhưng. Bây giờ không xưng em nữa. Nàng xưng tôi! Thời gian sống bên ông nàng cứ thấy thiếu cái gì đó. Điều đó khiến nàng cứ bâng khuâng, mơ hồ mà không sao cắt nghĩa được. Sự bâng khuâng cứ lớn dần trong nàng, và khát khao đòi được đáp ứng. Rồi, nàng cũng hiểu dần ra - Đó là tình yêu. Nàng đang thiếu tình yêu! Ông có thể cho nàng mọi thứ, nhưng cái đó thì ông không thể có. Ông thật vô lý! Càng ngày nàng càng thấy ông vô lý. Nàng ghét và chống lại ông. Âu cái lẽ đời rồi cũng phải thế. Ông đành chấp nhận.

Nàng cũng chưa xác định nổi tình yêu của nàng và anh sẽ đi đến đâu. Nhưng nàng phải được yêu! Con tim nàng bảo thế.

Trời lại đổ mưa đêm. Ông lại mất ngủ. Nhưng, bao giờ ông cũng dậy sớm hơn nàng. Nàng còn trẻ tuổi và đang mệt mỏi chạy theo nỗi khao khát của riêng nàng - Ông ngao ngán nghĩ.

Một giọt nước. Đúng! Một giọt nước duy nhất của trận mưa đêm còn sót lại trong kẽ lá đinh lăng như đang ngơ ngác. Ông chăm chú nhìn. Nó cô đơn! Nó đang phấp nhỏng trong nỗi tan biến!

Tổng hợp nhiều nguồn

Tác giả: Nguyễn Khương Trung

Tin xem thêm

Nợ

Giải trí
31/08/2025 22

Ông nhẹ nhàng khép cửa, rời phòng ngủ, đi ra ban công. Trời đang mưa to. Trong kia nàng vẫn ngủ mê mệt.

Truyện ma: Máu nhuộm phù sa

Giải trí
31/08/2025 21

Xác lập kỷ lục Xôi chiên phồng hạt điều lớn nhất Việt Nam

Giải trí
31/08/2025 19

Xôi chiên phồng hạt điều lớn nhất Việt Nam với kích thước 68cm, do các đầu bếp Đồng Nai tạo ra tại Ngày hội ẩm thực 2025, tự hào về giá trị văn hóa.

Bộ đồng phục quá khổ ngày khai trường, mẹ hào hứng, con 'quá khổ!'

Giải trí
31/08/2025 16

Vừa mới khai trường phụ huynh đã bắt mặc bộ đồng phục quá khổ khiến bé than "quá khổ!". Một hành trình gian nan chinh phục kỳ vọng của ba mẹ đã bắt đầu.

Hot mom Phanh Lee 'thả dáng' với bikini 1 mảnh ấn tượng

Giải trí
31/08/2025 14

Khoe vóc dáng nóng bỏng trong thiết kế bikini 1 mảnh cắt xẻ, Phanh Lee khiến người theo dõi không thể rời mắt.

Diễn viên Huỳnh Anh Tuấn ra sao sau đột quỵ?

Giải trí
31/08/2025 12

Sau đột quỵ, diễn viên Huỳnh Anh Tuấn được các bác sĩ tích cực chữa trị với phác đồ riêng. Sức khỏe anh hồi phục tốt, dự kiến sẽ sớm trở lại.

Cô gái 20 tuổi xinh đẹp đi xem mắt, đưa yêu cầu khiến chàng trai sững sờ

Giải trí
31/08/2025 10

TRUNG QUỐC – Một cô gái trẻ đi xem mắt với hy vọng tìm được người đàn ông phù hợp để tiến tới hôn nhân nhưng lại đưa ra yêu cầu sính lễ hơn 300 triệu đồng và con cái sau ...

'Địa đạo' cùng 50 phim trở lại chiếu miễn phí cho khán giả giữa cơn sốt 'Mưa đỏ'

Giải trí
31/08/2025 09

"Địa đạo" - tác phẩm từng gây bão rạp chiếu dịp A50 sẽ được chiếu miễn phí trở lại cùng 50 bộ phim khác trong Triển lãm Thành tựu đất nước từ 28/8-5/9.

Hát vang bài ca độc lập

Giải trí
31/08/2025 09

Đặc sản ‘dưới lòng đất’ có từ Nam ra Bắc, ăn ngọt ngon, tốt cho sức khỏe

Giải trí
31/08/2025 08

Một số loại củ được ví như đặc sản “dưới lòng đất”, không chỉ thơm ngon, chế biến đa dạng mà còn tốt cho sức khỏe.


Cơ quan quản lý trang thông tin điện tử: TỔNG CÔNG TY TRUYỀN THÔNG VNPT-MEDIA
Địa chỉ: Số 57 phố Huỳnh Thúc Kháng, Phường Láng, Thành phố Hà Nội, Việt Nam.
ĐKKD: 0106873188 do Sở KH-DT cấp ngày 12/06/2015
Giấy phép trang tin điện tử số: 822/GP-TTĐT do Sở TT-TT Hà Nội cấp ngày 02/03/2017
Email: vnptmedia@vnpt.vn - Điện thoại: 0437722728 - Fax: 0437722733
Chịu trách nhiệm quản lý nội dung: Ông Vũ Trường Giang - TGĐ VNPT Media