Ngả lưng lên chiếc ghế nệm bọc da êm ái, cô thắt dây an toàn. Tiếng nữ tiếp viên vang lên, nhắc nhở hành khách những điều cần lưu ý trong chuyến bay. Máy bay cất cánh, tiếng ầm ào lăn bánh trên đường băng ướt. Nhìn ra ô cửa kính cô thấy mình được nhấc bổng lên. Nhẹ hẫng.
Dưới kia những tòa nhà cao tầng nhấp nhô bên những con đường đất quanh co mịt mù, vạt rừng thưa mờ dần rồi bé lại chỉ còn những đốm xanh nhỏ xíu. Chẳng mấy chốc tất cả cũng chìm dưới mây mù.
Ngoài trời mưa lất phất, văng vào ô cửa kính những chấm nhỏ li ti, ngoằn ngoèo chảy khiến mọi thứ thêm nhạt nhòa. Thế giới bên ngoài lướt thướt trôi qua. Không một tiếng động... Cô thiếp đi, cho đến khi tiếng ầm ào của động cơ và cú chạm đất lúc hạ cánh khiến cô giật mình tỉnh ngủ.
Máy bay đáp xuống Nội Bài. Hà Nội đón cô bằng một cái lạnh se sắt đầu mùa. Xốc lại ba lô, cô ra cửa sân bay. Lần đầu xa nhà một mình, không có tiếng cười của con gái nhỏ, không có bàn tay ấm áp của Quân - người chồng ngày đêm thầm lặng che chở cho cô.
Anh là điểm tựa vững chắc nhất cô từng có. Một mình giữa trời chiều ướt lạnh, cô chợt thấy mình nhỏ bé và yếu đuối đến vô cùng. Chiều nay, Quân đưa cô ra sân bay. Xe rời thành phố. Những con đường mấp mô lên xuống bên những nếp nhà thưa.
Những cánh đồng tiếp nối nhau lướt qua rồi lùi dần, chỉ còn những cung đường quanh co, mịt mù. Một chàng trai chạy Grab trờ tới. “Chào chị! Chị về đâu?”. “Cảm ơn! Tôi muốn đi bộ”, cô khẽ đáp. Chàng trai nhún vai rồi lao vào màn mưa.
Hà Nội se lạnh trong tiết thu. Ven đường, hàng cây trút lá trơ cành khẳng khiu. Lang thang qua những góc phố quen thời sinh viên cô cùng Quân rong ruổi, nơi có hàng long não cô thường trú nắng ngày xưa. Đêm sập xuống. Những mái nhà dập dờn tối sáng.
Mưa bụi lất phất rơi. Tóc cô ẩm lạnh. Dưới ánh đèn vàng, vài chiếc lá vừa rời cành chao nghiêng, bị gió cuốn dồn thành một đống ở góc phố, nhạt nhòa trong lưới mưa đan...
Báo và Phát thanh, Truyền hình Quảng Ngãi

Minh họa: VÕ VĂN
Quán cà phê nằm lặng lẽ bên hàng cổ thụ, ánh đèn nhỏ hắt ra, run rẩy. Lác đác vài vị khách Tây ngồi đọc sách, nhấm nháp thức uống, lơ đãng nhìn dòng người qua lại. Những tiếng rao đêm khàn đục và mệt nhoài cũng sửa soạn đi về.
Bên chiếc dương cầm cổ xưa, một cô gái trẻ tóc xõa, trong chiếc áo dài vàng mơ, đang nghiêng vai kéo một khúc vĩ cầm. Giai điệu réo rắt vút lên giữa con phố vắng. Cô thấy chân mình chậm lại, như muốn níu một mùi hương phố cũ đã xa. Ngang qua trường xưa, một nhóm sinh viên đứng trú mưa, nói cười ríu ran. Hình ảnh cô của một thời lại ùa về. Trong trẻo. Vô lo.
Đôi chân mỏi rục. Cô dừng lại trước một khách sạn nhỏ ở ngã tư phố cổ. Nhận chìa khóa từ quầy lễ tân, cô mở cửa bước vào. Căn phòng bài trí đơn giản và tinh tế. Một chiếc giường kê bên ô cửa sổ nhìn ra khoảng trời đêm.
Ngoài kia, mưa vẫn rơi. Dưới phố, ánh đèn vàng phản chiếu lên mặt đường ướt, kéo dài thành những vệt sáng mỏng. Hà Nội trông giống một bức tranh bị ai đó làm nhòe. Đâu đây tiếng dương cầm vẳng lại, những nốt nhạc trong veo, dìu dịu.
Cô đến bên cửa sổ, nhớ lại cuộc điện thoại của tổng biên tập cách đây vài hôm. “Em ra Hà Nội giúp anh một việc. Có một hoàn cảnh đặc biệt. Ông ấy từng là cộng tác viên của báo mình suốt hơn hai mươi năm. Vợ mất sớm, một mình nuôi hai đứa con ăn học. Mới đây ông bị tai nạn lao động. Tòa soạn đã kêu gọi hỗ trợ...”.
Sáng sớm. Theo địa chỉ ghi trong mảnh giấy, cô tìm đến ngôi nhà nằm sâu trong một con hẻm. Người đàn ông gầy gò, chống nạng ra mở cửa. Ngôi nhà nhỏ nhưng gọn gàng, ngăn nắp. Trên bức tường vôi loang đã ngả màu thời gian vẫn còn treo những tấm giấy chứng nhận đoạt giải trong các cuộc thi viết do tòa soạn tổ chức từ nhiều năm trước, chứng nhận đoạt giải phóng sự hay.
Cạnh đó còn có một bức ảnh người đàn ông chụp cùng với những phóng viên trẻ năm nào. Cô nhận ra nhiều người trong ảnh giờ đã nghỉ hưu, có người đã mất.
Ông rót cho cô ly trà nóng, cười hiền và nói: “Ngày trước gửi tin, bài về cho báo, nhuận bút chẳng được bao nhiêu, nhưng vui lắm. Mỗi lần thấy tên mình in trên mặt báo là vui cả tuần”. Khi câu chuyện trở nên thân mật, ông hào hứng kể cho cô nghe về những chuyến đi vùng sâu, những đêm thức trắng ghi chép tin tức, những năm tháng khó khăn nhưng đầy tự hào. Giọng kể chậm rãi mà ánh mắt sáng lên như vẫn còn nguyên nhiệt huyết của một thời tuổi trẻ.
Điện thoại chợt reo. Loáng thoáng đầu bên kia tiếng con trai ông lo lắng. “Bố uống thuốc chưa?”. “Rồi, con!”, ông thầm thì “Bố đang có khách”. Quay sang cô, vẫn nụ cười hiền lành đó, giọng ông chùng xuống. “Ngày xưa mỗi khi nó đau, mình dỗ nó uống thuốc. Giờ đến lượt nó dỗ mình uống thuốc”. Cô trao số tiền hỗ trợ của tòa soạn và bạn đọc, người đàn ông lặng đi rất lâu, nghèn nghẹn: “Sau nhiêu năm, mọi người vẫn nhớ đến tôi”. Khoảnh khắc ấy, sống mũi cô cay xè.
Rời ngôi nhà nhỏ, cô lững thững thả bộ trên con phố nhỏ. Hà Nội đã lên đèn. Mưa bụi giăng giăng. Tiếng cười của nhóm sinh viên vẫn râm ran dưới mái hiên. Một bà cụ với gánh hàng rong lúp xúp đi về. Bên cạnh bà, một cậu sinh viên có lẽ làm thêm về. Cậu xuống xe dắt bộ. Hai bà cháu chuyện trò ríu ran. Hà Nội trong đêm bỗng dịu dàng đến lạ.
Cô chợt nhận ra, sau tất cả những đổi thay của thời cuộc, điều đẹp nhất của nghề báo có lẽ vẫn là sự kết nối giữa con người với con người. Những bài viết rồi sẽ cũ đi. Những trang báo rồi sẽ úa màu. Nhưng lòng tử tế một khi được trao đi, sẽ còn ở lại đâu đó rất lâu. Sự ấm áp khiến trong cô chợt nảy ra ý tưởng cho một phóng sự về nghề báo và những con người len lỏi từng ngõ ngách của cuộc sống để viết nên những tác phẩm báo chí chạm đến trái tim.
Đêm sâu hun hút. Hình ảnh Quân lại hiện lên, lặng lẽ và vững chãi. Anh chẳng bao giờ nói những điều lớn lao nhưng luôn khiến cô vững tâm và tin cậy. Chuông điện thoại chợt réo. Bên kia, giọng Quân ấm áp: “Hà Nội có lạnh không em?”. “Không lạnh lắm! Nhưng... mới đi một chút em đã nhớ nhà, nhớ hai cha con rồi. Việc đã xong, nhưng em cần nán lại vài hôm để thực hiện bài phóng sự”. “Không sao! Em cứ yên tâm làm việc. Ở nhà đã có anh”, tiếng Quân thầm thì.
Ngoài kia mưa trút xuống trắng trời, nhưng đâu đó nơi xa kia, một ánh đèn nhỏ vừa được thắp lên, sáng rực.
* * *
Hà Nội bừng lên trong tiết thu. Xong việc, lòng nhẹ tênh, cô book vé, ra thẳng sân bay.
Từ đầu ngõ, cô đã nghe tiếng cười của con gái vang vang. Bống chạy ra ôm mẹ, líu lo kể đủ chuyện. Quân đứng ở cửa, ánh mắt trầm tĩnh mà chan chứa yêu thương. Ánh đèn từ trong nhà hắt ra một quầng sáng ấm. Cô bước vào, mọi thứ bỗng trở nên bình yên và dịu nhẹ. Con bé ôm chặt lấy mẹ, mùi tóc nó khiến mắt cô cay.
“Con vẽ nè mẹ!”, nó chìa ra tờ giấy. Nét chì màu nguệch ngoạc nhưng cô dễ dàng nhận ra đó là một ngôi nhà ngói đỏ, một đôi vợ chồng đứng tựa vào nhau, trên tay người chồng là đứa con gái nhỏ trong chiếc váy hoa điệu đàng. Cô dụi mặt vào tóc con, rưng rưng nỗi niềm thương đến lạ. Quân lặng lẽ kéo vali vào nhà, đưa tay khẽ chạm lên tóc cô ẩm lạnh.
Đêm xuống. Căn bếp sáng đèn. Nồi canh cá bốc hơi thơm mùi tiêu, hành nồng nồng cay cay. Con gái ngồi khoanh chân trên ghế, vừa ăn vừa kể chuyện: Chuyện bạn Hân hôm nay không thuộc bài, chuyện con mèo nhà bác Ánh hàng xóm hôm qua bắt được con chuột to ơi là to...
Ngoài hiên, gió ràn rạt thổi tung đám lá khô bay lạo xạo. Mưa quất xuống mái tôn lộp bộp, đều đều. Cô ngồi vào bàn mở laptop. Ánh đèn bếp hắt xuống mặt gỗ một quầng sáng ấm. Dưới quầng sáng ấy, mọi thứ bỗng đẹp đến mơ màng: Lọ hoa pha lê cô mua bằng tiền thưởng cuối năm, phin cà phê Quân thường pha mỗi sáng, hộp chì màu đã cùn đi một nửa của Bống...
Cô hít một hơi thật sâu, ngón tay nhẹ nhàng lướt trên bàn phím, một sapo mở đầu cho phóng sự về nghề báo và những đổi thay trong giai đoạn mới. Từng con chữ hiện ra. Ngay ngắn. Tăm tắp.
Kim đồng hồ trên tường đã nhích sang ngày mới. Phóng sự hoàn thành. Mí mắt nóng ran nhưng lòng cô nhẹ hẫng. Ngoài kia, mưa vẫn rơi. Cô đưa con trỏ, nhấp nút “Gửi”. Tiếng click khẽ vang lên trong đêm tĩnh lặng.
Ngoài vườn, tiếng đập cánh của một con chim ăn đêm vừa vụt qua. Cô ngả lưng ra ghế, tận hưởng thời khắc êm đềm lúc giao thời. Mọi thứ nhẹ nhõm đến lạ. Trong phòng, tiếng Quân trở mình, theo sau là tiếng chân nhè nhẹ đến sau lưng cô. Anh đặt lên bàn ly trà gừng nóng hổi.
Bàn tay thô ráp mà dịu dàng khe khẽ đan vào tay cô. Giữa một thế giới đầy những thứ có thể mua được, thì bàn tay này là không thể. Cô tựa vào vai Quân, nhấp ngụm trà gừng ngọt ngào, nóng hổi.
Ngoài kia, gió vẫn quật lên mái hiên ràn rạt, mưa vẫn giăng mắc, nhưng bên trong căn bếp bỗng sáng bừng. Từ chao đèn, ánh sáng vàng ấm rọi xuống bức tranh gia đình của Bống. Lung linh... Lung linh...
Tổng hợp nhiều nguồn
Sau cơn mưa, bầu trời dường như được gột rửa, trong xanh. Đường băng vẫn còn ướt sũng, những vệt nước lấp loáng dưới nắng chiều. Sân bay tấp nập người. Từng chuyến nối nh...
Ca sĩ, Tiến sĩ Khánh Ly không phủ nhận chuyện mọi người gọi cô là ca sĩ đại gia bởi thực tế nữ tiến sĩ sinh năm 1984 sở hữu khối tài sản lớn nhiều người mơ ước.
Hơn 2.200 năm tuổi, cao khoảng 84m và sở hữu khối lượng thân cây gần 1.400 tấn, cây Tướng Sherman vẫn không ngừng phát triển sau hàng thiên niên kỷ.
Hoa khôi bóng chuyền Kiều Trinh đẹp rạng ngời trong kỳ nghỉ, mong sớm trở lại đội tuyển sau thời gian dài vắng bóng vì chấn thương.
Tuổi 31, diễn viên Hoàng Yến Chibi sống kín tiếng, được nhận xét ngày càng quyến rũ. Cô có dự án đóng cặp cùng tài tử Lee Yi Kyung trong phim hài tình cảm Việt - Hàn sắp ...
Cristiano Ronaldo đi vào lịch sử khi trở thành cầu thủ lớn tuổi nhất thi đấu ở vòng knock-out World Cup, đồng thời ghi bàn đầu tiên tại giai đoạn loại trực tiếp.
HÀN QUỐC - Diễn viên, MC kiêm cựu hoa hậu Ham So Won phải nhập viện điều trị sau khi gặp tai nạn giao thông trong lúc đỗ xe trên đoạn đường dốc.
Mạng xã hội có thể là công cụ hữu ích giúp người trưởng thành cập nhật thông tin, học hỏi và kết nối với cộng đồng. Tuy nhiên với trẻ em, đây lại là môi trường tiềm ẩn nh...
THÁI LAN - Bà lão 81 tuổi dành tiền tiết kiệm, lương hưu mua nhà trị giá hơn 800 triệu đồng cho những con mèo hoang.
Đảm nhiệm vai Tuyết Lan - nhân vật đang bị chỉ trích trong "Phía bên kia thành phố" là diễn viên Tú Quyên. Ngoài đời cô có phong cách khác hẳn trên phim khiến nhiều người...