Văn phòng của Nam nằm gọn trong một tòa cao ốc sừng sững, nơi những tấm kính sáng loáng bao bọc lấy sự bóng bẩy và vội vã của thành phố. Bản hợp đồng vừa ký xong nằm lặng lẽ trên bàn. Nam tựa mình bên cửa kính, ngón tay lướt chậm qua màn hình điện thoại, dừng lại ở danh sách những nhà hàng sang trọng.
Anh nhìn sâu vào những tấm ảnh có ánh đèn vàng ấm sực, những ly vang sóng sánh và hình dung về một bản nhạc du dương nào đó sẽ vang lên. Một bữa tối độc thân để tự thưởng cho mình, giữa không gian lộng lẫy trên cao, Nam nghĩ đó là cách tốt nhất để ăn mừng thành quả sau những ngày dài mỏi mệt.
Ở tuổi hai mươi tám, Nam có trong tay một sự nghiệp vững chãi với mức thu nhập khiến nhiều người mơ ước, những bản báo cáo quý luôn xanh màu vượt chỉ tiêu. Thế nhưng, đôi khi ngồi lại một mình trong phòng làm việc, anh bỗng thấy lòng mình trống trải lạ thường, một thứ cảm xúc hỗn độn và mơ hồ đến mức anh chẳng thể tìm nổi một cái tên để gọi cho thật đúng.
Rời khỏi tòa nhà khi tan sở, Nam vẫn xuất hiện với vẻ ngoài chỉn chu, áo quần phẳng phiu cho một buổi tối hoàn hảo đã định sẵn. Nhưng rồi, một cơn mưa bất chợt ập xuống, trắng xóa và dồn dập như thể cả bầu trời đang trút cơn giận dỗi không báo trước. Thành phố phút chốc chao đảo trong màn nước, phá tan mọi dự định về một bữa tiệc lộng lẫy mà anh vừa vẽ ra trong đầu.

Minh hoạ: VÕ VĂN
Giữa dòng người đang hối hả ngược xuôi, chiếc xe bỗng khựng lại rồi im lìm. Nam cố nhấn đề lần một, lần hai, rồi lần thứ ba, nhưng đáp lại anh chỉ là những tiếng tạch tạch khô khốc và bất lực. Nước mưa chẳng đợi chờ một ai, cứ thế thẩm thấu qua lớp vai áo phẳng phiu, mang cái lạnh len lỏi vào tận da thịt.
Đúng lúc ấy, màn hình điện thoại cũng vụt tắt sau một cái rung nhẹ. Đứng giữa tiếng còi xe inh ỏi và màn mưa trắng xóa, Nam bỗng thấy mình hoàn toàn đơn độc, như thể mọi sợi dây kết nối với thế giới ngoài kia vừa bị chặt đứt chỉ trong một tích tắc.
Nam lầm lũi dắt xe vào một mái hiên cũ ven đường, nơi tấm bảng sơn đỏ đã tróc lở gần hết, chỉ còn sót lại mấy chữ nhòe nhoẹt: Sửa xe ông Bảy. Chẳng còn lựa chọn nào khác, anh đành tấp vào tiệm sửa xe xập xệ, nơi mùi ẩm mốc và sự cũ kỹ vây lấy không gian khiến Nam không khỏi nhíu mày vì chút khó chịu vô thức.
Dưới ánh đèn tuýp lờ mờ, một ông lão tóc bạc đang ngồi xổm trên chiếc ghế gỗ thấp, đôi tay đen nhẻm chậm rãi lau chùi chiếc radio cổ lỗ sĩ. Ông ngước nhìn Nam bằng vẻ bình thản lạ lùng, cái nhìn của một người đã quá quen với việc đón những kẻ lỡ đường vào lòng mình trong những chiều dông bão.
- Ngập nước chết bugi rồi cậu ơi! Ông Bảy nói bằng giọng khàn đặc - Ngồi chờ chút đi, mưa này dù có sửa xong cũng chẳng đi đâu được.
Nam liếc nhìn đồng hồ, tâm trí loáng qua hình ảnh chiếc bàn đang chờ cùng những cuộc hẹn tối nay. Cảm giác bồn chồn trào lên như nước sôi, cái cảm giác của một người vốn quen kiểm soát mọi thứ, bỗng dưng bị tước đi mọi công cụ trong tay.
Không điện thoại, không email, cũng chẳng có việc gì để làm, anh bị đẩy vào một trạng thái lạ lùng mà từ lâu đã lãng quên: Chỉ ngồi, và nhìn. Nơi góc tiệm, bếp than tổ ong vẫn cháy âm ỉ, chiếc ấm nhôm đen kịt bốc hơi nghi ngút.
Ông Bảy thong thả lấy ra hai chiếc chén sứ sứt mẻ, chậm rãi rót trà gừng của những buổi sáng vỉa hè - thứ thức uống dành cho những người chẳng cần đến bọt kem hay lát chanh trang trí cầu kỳ. Mùi gừng cay nồng xộc thẳng vào mũi, thật và sống động, khác hẳn với tất cả những hương vị xa hoa mà anh từng nếm trải bấy lâu nay.
- Uống đi cho ấm bụng, cái ngày người ta bảo hạnh phúc mà lại ướt như chuột lột thế này... - Ông lão cười khà, giọng nói tan vào tiếng mưa.
Ông cười khà, những nếp nhăn trên mặt xô vào nhau, trông khắc khổ nhưng lại toát ra thứ gì đó bình thản và tự tại - thứ mà Nam, dù có bao nhiêu tiền trong tài khoản, cũng chưa bao giờ nhìn thấy trên mặt mình khi soi gương.
Dưới chân ông, con chó vàng cuộn tròn trên tấm bìa cũ, tiếng sấm nổ to thì nó chỉ khẽ động đôi tai rồi lại lịm xuống, ngủ ngon lành và bình thản như thể thế gian này chẳng có gì quan trọng hơn giấc ngủ của nó lúc này. Nam đưa chén trà lên môi, vị gừng cay lan ra rồi vị chát theo sau, sưởi ấm cái lạnh đang ngấm dần vào, và anh tự hỏi đã bao lâu rồi mình không uống thứ gì giản dị và nguyên bản đến vậy, không cần trang trí, không cần kể cho ai nghe.
Tiếng mưa gõ đều trên mái tôn, nhịp nhàng và dứt khoát như một bản nhạc không lời. Từ chiếc radio cũ kỹ, những giai điệu của thập niên chín mươi phát ra rè rè, lạo xạo. Thứ âm thanh vốn chẳng bao giờ có tên trong danh sách nhạc của anh, nhưng lúc này lại len lỏi vào lòng một cách lạ thường.
- Ngày xưa tôi cũng mê học lắm, cũng mơ làm kỹ sư... - Ông Bảy vừa tỉ mẩn vặn con vít vừa kể, giọng bằng phẳng như đang thuật lại câu chuyện của một ai đó xa xôi - Đời đẩy đưa, già rồi lại làm bạn với mấy con xe cũ này thôi. Nhưng sáng thấy khách đi xe ngon lành là vui, chiều về bà nhà nấu cho bát canh chua là thấy đời mình ổn rồi cậu ạ.
Nam cúi nhìn đôi bàn tay mình, những ngón tay được cắt tỉa sạch sẽ nhưng đôi khi vẫn run rẩy vì caffeine và những đêm dài thiếu ngủ. Rồi anh lại nhìn đôi tay ông lão đen nhẻm, nứt nẻ và lấm lem dầu mỡ, nhưng khi cầm chiếc kìm hay vặn con vít lại chắc chắn và điềm tĩnh đến lạ. Một nỗi xấu hổ mơ hồ bỗng dâng lên trong lòng Nam mà chính anh cũng không giải thích nổi.
Bao năm nay anh cứ mải miết chạy. Có được thu nhập tốt lại thấy chưa đủ, mua được xe lại nhìn sang căn hộ cao cấp, cứ thế cái đích cứ dời xa mãi như chiếc bóng của chính mình dưới buổi chiều tà. Còn ông lão ngồi trước mặt anh, hạnh phúc của ông dường như lại đứng yên một chỗ. Nó nằm gọn trong chén trà đang bốc khói, trong giấc ngủ bình yên của con chó vàng, và trong cả tiếng mưa gõ nhịp trên mái tôn cũ mà ông chẳng cần phải phô diễn cho cả thế giới biết.
Trời tạnh hẳn. Chiếc xe nổ máy giòn giã, phả vào không gian lành lạnh sau mưa những làn hơi trắng đục. Nam rút tờ tiền mệnh giá lớn định gửi ông lão, nhưng ông Bảy chỉ xua tay, nụ cười khà khà tan trong gió: Thay cái bugi cũ thôi mà, lấy tiền trà là chính. Cậu cứ giữ lấy, lát ghé đâu mua cái gì nóng nóng cho ấm bụng.
Nam đứng lặng đi một chút. Anh lẳng lặng cất tờ tiền vào túi mà không nói gì thêm, bởi dường như mọi lời cảm ơn lúc này đều trở nên khách sáo. Ông Bảy đã quay lại với chiếc radio, đôi tay lấm lem lại tỉ mẩn bên những con vít nhỏ. Dưới chân ông, con chó vàng vẫn cuộn tròn, đôi mắt khép hờ như chẳng mảy may bận tâm đến thế gian, chỉ mải tận hưởng chút hơi ấm sót lại trên tấm bìa các-tông cũ.
Nam lái xe ra phố. Đèn đường đã bật sáng, hắt xuống những vũng nước lấp lánh trên mặt nhựa đen như những mảnh gương vỡ. Đến ngã tư, anh khẽ dừng lại. Đôi tay vô thức chạm vào chiếc điện thoại nhưng rồi lại buông xuống. Anh gạt xi-nhan, rẽ xe về phía con ngõ nhỏ dẫn về nhà mẹ, để mặc chiếc bàn sang trọng cùng những cuộc hẹn lấp lánh ngoài kia vẫn đang chờ.
Nam ghé vào tiệm bánh quen ven đường, mua hai ổ bánh vừa mới ra lò. Lớp vỏ giòn rụm tỏa ra mùi bột mì thơm nồng quyện lẫn trong hơi đất ẩm sau mưa, thứ mùi giản dị mà chẳng loại nước hoa đắt tiền nào có thể pha tạp được, thứ mùi của những buổi chiều thơ bé mà từ lâu lắm rồi anh đã lỡ quên đi.
Tối ấy, không có tấm ảnh nào được đăng lên, không có ánh vang lấp lánh hay không gian sang trọng trên tầng cao, cũng chẳng có những lượt “thích” vô hình. Chỉ có hai mẹ con Nam ngồi bên hiên nhà dưới ánh đèn vàng, chia nhau mẩu bánh mì và cùng uống trà nóng. Mẹ thong thả kể chuyện mấy chậu cây trước sân vừa đâm chồi, chuyện xóm giềng đổi thay, còn Nam ngồi đó, lặng yên lắng nghe, một sự lắng nghe thực sự, không liếc nhìn điện thoại, cũng chẳng còn bận tâm đến những tệp email còn dang dở.
Trước khi ra về, anh khẽ hít một hơi thật sâu. Mùi đất ẩm, mùi trà gừng còn vương trên vạt áo hòa cùng hương vị của khoảng sân nhà quen thuộc, tất cả quyện vào nhau thật nhẹ nhàng và đầy đặn. Nam nhận ra rằng, có những thứ hạnh phúc chỉ có thể cảm nhận bằng hơi thở, không thể chụp lại, chẳng thể đăng tải, và cũng chẳng con số nào đo đếm được. Hóa ra, hạnh phúc chỉ thực sự hiện diện khi ta thôi không còn mải miết đuổi theo nó nữa.
Tổng hợp nhiều nguồn
Hôm ấy là ngày 20 tháng 3. Nếu chiếc điện thoại không rung lên thông báo về một chương trình ưu đãi nhân “Ngày Quốc tế hạnh phúc”, hẳn Nam đã để nó trôi qua như bao ngày ...
Giáo sư Nguyễn Thị Lan ghi dấu ấn với "3 kỷ lục trẻ nhất”. Bà trúng cử đại biểu Quốc hội 3 khóa liên tiếp 14, 15, 16.
Nhà mới của NSND Tạ Minh Tâm nằm gần chợ Bình Chánh, TPHCM, có đất vườn rộng rãi, ao cá và nhiều không gian nghỉ dưỡng.
Ca sĩ Juky San mặc bikini tắm và tạo dáng chụp ảnh trong Giếng Tiên ở Gia Lai gây tranh cãi. Cô cúi đầu xin lỗi, mong nhận được sự lượng thứ của khán giả, người dân địa p...
Siêu mẫu Bằng Lăng ở tuổi 46 sống yên bình tại biệt thự 5.000m2 ở Singapore cùng chồng Đức và hai con. Từng tăng 28kg khi mang thai, cô lấy lại vóc dáng nhờ ăn kiêng nghi...
TRUNG QUỐC - Diễn viên Cúc Tịnh Y vướng tin đồn tranh chấp hợp đồng với công ty quản lý, bị đòi bồi thường tới 300 triệu NDT (hơn 1.000 tỷ đồng).
Ngọn núi đá vôi tự nhiên mang hình dáng cá voi nằm giữa hồ nước xanh như ngọc, được mệnh danh là “Tứ đại danh sơn” ở Ninh Bình đang là điểm đến thu hút du khách.
Sau 25 năm làm tư vấn phần mềm doanh nghiệp tại Mỹ với mức lương cao, Susan Lindgren quyết định nghỉ việc vì cảm thấy kiệt sức. Cuộc đời bà chỉ bước sang trang mới khi ch...
Đinh Y Nhung tìm thấy sự đồng cảm với vai diễn trong phim mới "Song hỷ lâm nguy". Diễn viên nhớ về quá khứ mồ côi cha mẹ, một mình bươn chải nuôi em trai và nỗi đau như x...
TRUNG QUỐC - Nam diễn viên Tu Khánh vướng ồn ào đời tư sau khi đoạn ghi âm bị rò rỉ, gây tranh cãi vì phát ngôn nhạy cảm liên quan đến Lưu Diệc Phi.