Bà Huê đang sống trong những phút giây chờ đợi hồi hộp đến nghẹt thở. Cái đám cưới chóng vánh giữa rừng, trong căn lán lá che tạm, với những người đồng đội, một ít lương khô và vài đĩa rau rừng chấm muối đủ để kết tròn một mối tơ duyên, cũng là thời khắc đánh dấu một cuộc chia xa không hẹn ngày về.
Ngay hôm sau, ông Phụng phải lên đường, hạnh phúc ngắn ngủi giữa thời chiến, để lại trong lòng mỗi người bao nhiêu là thương nhớ.
May mà trời thương nên ông Phụng kịp để lại trong cơ thể bà một mầm sống. Vì thế, lời hẹn đến ngày chiến tranh kết thúc, đất nước thống nhất, sum họp một nhà lại càng thiêng liêng hơn bao giờ hết và khắc sâu hơn trong tâm thức bà Huê.
Nghĩ đến ngày ông trở về, bà Huê hình dung ra bao nhiêu là cảnh tượng vui vầy, bà thấy lòng mình rạo rực lạ thường. Bà ngước nhìn lên bầu trời đang sẫm dần, phía xa nơi cuối trời đã xuất hiện một vài vì sao sớm, đôi mắt bà bỗng nhiên ngân ngấn nước nhưng đôi môi bà lại khẽ mở một nụ cười viên mãn.
- Má, có gì ăn không má? Con đói muốn rũ cẳng rồi nè.
Tiếng bé Linh làm bà Huê bừng tỉnh. Bà giật mình, vội đưa vạt áo lên lau nước mắt, nhìn con bối rối:
- À, à, có rồi... để má hâm lại nồi cá kho rồi ăn cơm...
Vừa nói với con, bà Huê vừa đứng dậy bước nhanh vào bếp. Nhìn dáng đi của má, nghe giọng nói của má, Linh thấy hôm nay má khác mọi hôm, hình như má có tâm trạng gì vui lắm thì phải? Linh mang theo thắc mắc ấy vào bếp, cô bé quàng tay ôm ngang lưng má, ghé sát tai má khẽ hỏi, giọng nũng nịu:
- Má, hôm nay con thấy má lạ lắm à nha!
- Con nhỏ này, chỉ được cái tinh tướng... chuẩn bị dọn cơm đi cô.
Bà Huê nhìn con gái âu yếm, đôi mắt y như đôi mắt ông Phụng cắt bỏ qua vậy. Linh cũng không hỏi gì thêm, cái tuổi mười ba dễ nhớ dễ quên là chuyện chẳng có gì lạ. Bữa cơm tối diễn ra rôm rả như mọi ngày, tất cả đều xoay quanh chuyện làng chuyện xóm, chuyện những ngày đầu giải phóng...
Linh khoe với má về việc cô bé đã làm gì cùng những người bạn ở đội thiếu niên xã, cô thích thú như thế nào khi lần đầu được tự tay cắt dán khẩu hiệu bằng giấy màu và cái cảm giác tự do được hít thở khí trời mà không cần phải thắc tha thắc thỏm như hồi ở rừng với má. Giọng bé Linh sôi nổi, hào hứng khiến bà Huê cũng vui lây, bà nhìn con âu yếm và ký ức cùng lúc ùa về.
* * *
Ông Phụng đi rồi, những ngày đầu, bà Huê không sao ngủ được vì lo lắng. Thời gian ông xuyên rừng vượt núi là thời gian bà thấp thỏm chờ tin, cho đến khi nhận được lá thư đầu tiên của ông thì cũng gần nửa năm trôi qua.
Bà mừng nhưng vẫn cảm thấy chạnh lòng, nhưng thời chiến phải lấy việc chung làm trọng, bà dồn hết tâm tư vào công việc phục vụ kháng chiến và dặn mình phải một lòng một dạ hướng đến ngày đoàn viên.
Bà Huê và ông Phụng đều lớn lên trong nghèo khó, ba mẹ hai bên đều mất sớm vì bom đạn, rồi như một sự sắp đặt có tính toán của định mệnh, họ cùng lên chiến khu, ở cùng đơn vị và yêu nhau lúc nào không biết.
Tình yêu của họ được anh em đồng chí, đồng đội ủng hộ, vun vén nên những ngày bà mang thai và ở cữ đều được mọi người quan tâm, chăm sóc. Bé Linh đã được sinh ra và lớn lên trong vòng tay yêu thương như thế. Hình như cuộc sống vẫn luôn ẩn chứa trong nó những điều đẹp đẽ đến không ngờ và bà Huê may mắn là người được đón nhận những điều đẹp đẽ ấy một cách trọn vẹn nhất.

Minh hoạ: VÕ VĂN
- Pháo kích!
Tiếng hô thất thanh, đanh gọn của Khánh đã khiến mọi người bừng tỉnh. Đêm ở rừng tối đen như mực, mọi người vừa kịp bừng tỉnh thì căn lán lá đã bốc cháy rừng rực. Không ai thương tích gì, tất cả vội vã bẻ cành cây tươi dập lửa, cho đến khi trời tang tảng sáng, gương mặt ai cũng lem luốc, bơ phờ.
Những ngày sau đó, họ dựng lại lán và tiếp tục thực hiện nhiệm vụ trực chiến của mình. Thời chiến, những tình huống nguy hiểm, bất ngờ như thế vẫn diễn ra hằng ngày, như cơm bữa.
* * *
Khánh là cán bộ tăng cường được cử đến hỗ trợ cho các đơn vị kháng chiến địa phương. Là người Hà Nội, con trai một và là người nối dõi độc nhất của dòng họ, học xong cấp trung học thì xung phong nhập ngũ vào chiến trường miền Nam.
Giọng nói ấm, vẻ mặt cương nghị, thái độ làm việc quyết đoán dù còn rất trẻ, đó là ấn tượng về Khánh của tất cả mọi người. Duy cái ánh mắt đượm buồn của anh mỗi khi ngồi một mình, thì chỉ có bà Huê mới nhận ra.
Dần dà, họ thân hơn so với những anh chị em khác. Khánh nhỏ hơn bà Huê hai tuổi, gọi bà là chị. Họ kết nghĩa chị em và hay chia sẻ với nhau những câu chuyện riêng tư của mỗi người, động viên nhau cùng vượt qua gian khó, trong những giờ nghỉ hiếm hoi.
Bé Linh gọi Khánh là cậu, con bé quấn cậu Khánh đến lạ. Khánh nhận lệnh điều động vào tuyến trong. Buổi tối, trước khi chia tay, lời tâm sự như một điềm báo của Khánh đã khiến bà Huê như chết lặng, chẳng nói được gì, khi Khánh đột ngột nhìn thẳng vào mắt bà và nói:
- Chị, em chuẩn bị vào nơi nước sôi lửa bỏng, không biết có thể trở về không? Nếu có thể, mai này giải phóng, anh Phụng về chị nói anh ấy đưa chị ra Bắc thăm bố mẹ giúp em chị nhé! Em nói thật đấy.
Nói xong, Khánh nhìn xa xăm vào những cánh rừng sẫm màu đêm, Khánh đã viết một lá thư rất dài cho bố mẹ, trong đó anh ghi rõ đã nhận bà Huê là chị gái. Anh bọc lá thư trong một bao ni lông nhỏ và cẩn thận đưa cho bà Huê.
Bà Huê lặng người, khẽ nắm chặt bàn tay Khánh, gật đầu. Chưa bao giờ bà Huê cảm thấy trống trải nhiều đến thế. Hai năm sau thì bà Huê nhận được tin Khánh hy sinh, chắc là anh vẫn mang theo lời đề nghị đường đột ấy về cõi khác, riêng bà Huê thì tự hứa, dù khó khăn thế nào cũng sẽ làm tròn lời hứa với cậu em kết nghĩa mà bà đã xem như ruột thịt.
Cuộc chiến càng về sau càng khốc liệt, thư từ liên lạc đứt đoạn, bà Huê và ông Phụng đều không có tin tức gì của nhau. Bà Huê đã kiên cường đi qua những tháng ngày khó khăn, vừa hoàn thành nhiệm vụ được giao, vừa nuôi bé Linh khôn lớn đợi ngày đoàn viên.
* * *
Cuối cùng thì cái ngày bà Huê chờ đợi nhất cũng đã đến. Cả đêm hôm trước, bà bồn chồn hết vào lại ra không sao ngủ được. Còn bé Linh thì hồi hộp lắm, hôm nay ba Phụng sẽ về, má nói với cô bé về ba nhiều lắm. Mà lần nào nói về ba, ánh mắt má cũng lấp lánh khiến cô bé càng thêm phấn khích, khi nghĩ đến lúc được ba ôm vào lòng.
Căn nhà mái tranh vách đất cha mẹ để lại từ ngày bà Huê đi theo kháng chiến vừa được tạm sửa lại, mọi thứ còn ngổn ngang chưa thể sắp xếp ngay được. Giải phóng được vài tháng thì bà Huê nhận được thư ông Phụng, ông không lập gia đình ở miền Bắc như nhiều người khác, ông nói sẽ trở về vào tháng 9, vì còn một số việc cần phải hoàn tất, trước khi chuyển công tác vào Nam.
- Ba! Ba Phụng về thật rồi má ơi!
Tiếng bé Linh làm bà Huê giật bắn mình, chân bà líu ríu không sao nhấc lên nổi, bà loạng choạng tựa vào vách nhà, nhìn qua khe cửa hẹp, cảnh tượng bé Linh ôm ngang lưng người đàn ông mặc bộ đồ bộ đội, đầu đội chiếc mũ cối đều đã ngả màu khiến bà trào dâng hạnh phúc. Thế là cuối cùng ông ấy đã trở về.
Bà Huê trấn tĩnh rồi bước vội ra, mắt bà ướt đẫm, bà chạy về phía hai người. Ba người đứng giữa vuông sân nhỏ, họ ôm chặt lấy nhau, có cả tiếng cười và nước mắt, có cả nỗi tủi hờn và niềm yêu thương mãnh liệt. Khi bà Huê vẫn còn đắm chìm trong giấc mơ có thật thì ông Phụng ghé tai bà, nói khẽ:
- Em có nhớ cái câu thơ anh vẫn đọc cho em trước khi anh ra Bắc không? “Hoa...”
- “... mai nở hai lần hoa có hậu/ Chị vẫn tin chữ hợp cuối câu Kiều...”.
Bà Huê nối lời ông trong nỗi xúc động nghẹn ngào. Ông Phụng cúi xuống xoa đầu bé Linh, con bé vẫn ôm chặt lấy ông như thể buông ra là ông biến mất vậy:
- Tết này ba má sẽ đưa con ra Hà Nội, con có thích không? Ở đó có ông bà ngoại...
Bé Linh ngước nhìn ông, cười rạng rỡ và hồn nhiên đáp lại:
- Con thích lắm ba. Hồi trước, cậu Khánh hứa sẽ đưa con về thăm ông bà ngoại đó ba.
Bà Huê ngạc nhiên và bật khóc nức nở. Thì ra, ông Phụng đã biết câu chuyện của Khánh và bà qua những người đồng đội của họ. Bữa cơm tối đầu tiên của ba người đạm bạc nhưng ấm cúng. Dưới ánh đèn dầu, ba gương mặt lấp lánh niềm vui ngày đoàn viên, sau bao nhiêu chờ đợi.
Bên ngoài, trời đêm chi chít những vì sao, trăng hạ tuần vẫn tỏa thứ ánh sáng xanh dịu dàng, thấp thoáng phía sau những ngọn tre làng, vài làn gió heo may thoảng qua báo hiệu mùa thu đang dần tới.
Tổng hợp nhiều nguồn
Bà Huê đi đi lại lại quanh vuông sân nhỏ vẫn còn đầy cỏ dại, lòng dạ bồn chồn khó tả. Nắng chiều xiên ngang qua vòm lá, lấp lánh như những chuỗi ngọc màu cam khổng lồ. Bà...
Ca sĩ huyền thoại Peabo Bryson nổi tiếng với các bản hit "Beauty and the Beast", "A Whole New World" qua đời ở tuổi 75.
Lý Nhã Kỳ tự tin diện váy áo gợi cảm, khoe dáng thon thả, quyến rũ tuổi trung niên sau khi giảm cân thành công.
Có vẻ ngoài khá giống lươn, sản vật này được thực khách nhận xét có hương vị thơm ngon hơn, đem nướng hay xào măng, om củ chuối đều hấp dẫn.
Nghệ sĩ cải lương An Danh và vợ Thanh Vân, 80 tuổi bị lừa đảo qua điện thoại giả danh công an, mất trắng 1,3 tỷ đồng và buộc bán nhà về Cần Thơ thuê trọ, sống nhờ sự giúp...
NSND Như Quỳnh nói áp lực, vừa lo lắng khi đóng vai diễn nặng ký với nhiều cảnh bị tra tấn. Dù vất vả, bà thấy xứng đáng vì dám thử thách bản thân ở tuổi 72.
TRUNG QUỐC - Diễn viên Tôn Lệ gặp sự cố bị vỡ mạch máu mắt khi thực hiện 1 cảnh quay nặng tâm lý dưới thời tiết nắng nóng 40 độ.
MỸ - Cha sững sờ khi con trai báo tin bị máy bay đâm trúng khi đang lái xe ô tô trên đường cao tốc.
HONG KONG (TRUNG QUỐC) - Siêu mẫu nội y Hề Mộng Dao bật khóc trong ngày trọng đại của cô và ông xã - doanh nhân Hà Du Quân, đánh dấu chặng đường mới sau 7 năm chung sống.