Chỉ những người sống ở đây lâu mới biết, cuối con hẻm ấy là một khu trọ cũ kỹ, phòng nào cũng bé như cái hộp diêm, nhưng mùa đông lại phải nghe gió rít từ cửa sông dội vào. Cứ chiều đến cả khu trọ lại dậy mùi cơm rang hành tỏi, mùi nước đậu ván thơm lừng, đôi khi còn có cả mùi bánh chuối chiên ngọt ngậy. Đặc biệt, nơi đây được mệnh danh là xứ sở của mèo, cứ tối đến, mèo mẹ, mèo con ngoài bãi đất lại thi nhau ngoao lên như hát.
Tầng trên cùng của khu trọ là căn gác xép tạm bợ, mái tôn gỉ sét lủng lỗ chỗ. Người trọ trong khu thường đùa bảo, mùa hè chớ dại mà lên căn gác nóng như rang đó, lúc xuống thì người cũng giòn như trái bắp nướng lửa than. Chẳng bù cho mùa mưa, nước thấm qua vách chảy long tong từ trên mái xuống như vòi sen. Mùa lạnh gió lùa qua khe cửa, đêm đến nghe như tiếng sói rú.
Chẳng ai muốn thuê căn gác đó. Nhưng có một người bao nhiêu năm vẫn lặng lẽ ở đó. Ông sống một mình, mưu sinh bằng nghề shipper và hầu như chẳng mấy khi trò chuyện cùng ai. Trên chiếc xe máy cà tàng, mỗi ngày ông lóc cóc đi giao hàng quanh thành phố.
Ông đến đây thuê trọ từ lúc nào không ai nhớ, chỉ biết ông sống một mình không vợ không con, không bạn bè. Ngoài chiếc giường xếp và cái bếp điện mini thì tài sản của ông còn có một kệ sách, toàn những cuốn dày cộm và cũ mèm. Ông tên Chí, tụi con nít vẫn quen gọi là bác Chí Phèo.
Mỗi chiều, khi nắng xế nhạt dần trên mảng tường vôi trốc trỉa, từ đầu hẻm, tiếng xe máy lại phành phạch chạy vào. Tụi con nít đang túm tụm chơi dưới gốc bàng đều bỏ đó ùa ra. “Bác Chí Phèo về!”, chúng reo lên như một trò vui quen thuộc. Trong đám con nít có một bé gái chẳng bao giờ hùa theo, nó chỉ lặng lẽ ngồi bó gối trước cửa phòng trọ nhìn đám bạn đồng trang lứa reo hò.

Minh họa: VÕ VĂN
Con bé tên Tú Nhi, hơn 8 tuổi, ít nói mà cũng ít cười, nghe đâu mỗi khi nó nói thì lắp ba lắp bắp nên tụi con nít trong khu trọ gọi nó là “Nhi cà lăm”. Lần nào thấy bác Chí về, Tú Nhi cũng vào nhà mang ra chai nước lọc mát lạnh đưa cho bác. Chẳng đợi bác cảm ơn, cô bé đã cắm đầu chạy biến vào nhà.
Buổi chiều, cơn mưa rào bất chợt sầm sập trút xuống tắm mát cả khu trọ nóng rang như cái lò. Bác Chí lóp ngóp trở về trong tấm áo mưa ướt sũng. Tú Nhi đứng dán mũi vào ô cửa, thoáng thấy bóng bác, nó lao ra dúi vào tay bác chiếc khăn bông. “Bác... bác lau đi kẻo lạnh!”, nó lắp bắp nói.
Đều đặn như thế, mỗi chiều Tú Nhi đều nhìn ra con hẻm và đợi tiếng xe máy phành phạch đi về, lần nào cô bé cũng chạy ra mang cho bác một cái gì đó, có hôm là cái bánh chuối chiên má mua cho, cô bé không ăn, để phần cho bác Chí.
Một buổi chiều, bác Chí vừa giao hàng trở về, chưa kịp dựng xe, mồ hôi mồ kê như tắm thì Tú Nhi xuất hiện với một con mèo nhỏ xíu trên tay, cô bé khẩn khoản. “Con... con thấy nó... đi lang thang ngoài bãi đất, vừa đi vừa khóc, con... con đoán nó bị lạc. Bác có thể cho nó ở cùng bác được... không? Con muốn nuôi mà mẹ... mẹ ghét mèo”.
Bác Chí nhìn con mèo yếu ớt đang run như cầy sấy, có lẽ nó đói. Bác gật đầu, ôm con mèo ngắm nghía rồi vội vàng leo lên cầu thang, chui vào căn gác xép lấy ra cây xúc xích nhỏ xíu đút cho mèo ăn. Những ngày sau đó, cứ đợi bác Chí trở về, Tú Nhi lại lò dò đi theo lên căn gác để được chơi với con mèo. Cô bé đặt con mèo tên Bông, vì sau khi được bác Chí tắm cho sạch sẽ, bộ lông nó trắng như một cục bông.
Bông được cưng như một cô công chúa. Mỗi ngày bác Chí cho Bông uống một chén sữa, cơm ăn với thịt kho. Bác còn mua mấy tấm gỗ về đóng thành một cái nhà nho nhỏ xinh xinh cho Bông chui vào ngủ. Nhìn con mèo mới ngày nào còn gầy nhom, lem luốc, giờ đã như một cô công chúa mèo xinh xắn, Tú Nhi thích lắm, chiều nào đi học về cô bé cũng chạy lên căn gác kể chuyện cho mèo Bông nghe.
Mỗi khi Tú Nhi rù rì với con mèo, bác Chí lại ngồi yên vờ lúi húi sửa cái quạt hỏng, cái bếp điện sút dây, hay cái ấm siêu tốc sút quai, nhưng kỳ thực, bác lắng nghe xem cô bé nói chuyện gì với con mèo. Đặc biệt, những câu chuyện ngộ nghĩnh không đầu không đuôi được Tú Nhi kể cho mèo Bông nghe một cách mạch lạc và trôi chảy, không hề lắp bắp chút nào. Mỗi chiều đi làm về, leo lên căn gác chật chội, bác Chí lại ngóng tiếng chân cô bé lạch cạch bước lên cầu thang.
Ngày cuối tuần, bác giao hàng về muộn. Trời chiều đen kịt, không mưa nhưng gió ào ào thổi tung đám lá bàng khô dưới sân bay lạo xạo. Dựng chiếc xe dưới chân cầu thang, bác mệt mỏi lê bước lên cầu thang tối. Như mọi ngày, cánh cửa phòng vẫn im ỉm đóng, nhưng hôm nay trên ổ khóa còn có một mảnh giấy gấp tư được cài cẩn thận.
Bác hồi hộp mở ra, là dòng chữ con nít cố nắn nót nhưng vẫn nguệch ngoạc: “Từ hôm nay nhà con dọn đi nơi khác. Con lên để chào bác và em Bông nhưng bác đi làm rồi. Bác và em ở lại mạnh khỏe. Con sẽ nhớ bác, nhớ em Bông và nhớ căn gác này. Tú Nhi”.
Bác Chí đứng lặng, tay nắm chặt mảnh giấy nhìn xuống khoảng sân đầy lá rụng, nơi mỗi chiều lũ trẻ trong khu trọ túm tụm chơi đùa, cách đó không xa là bậc thềm dẫn lên nhà của Tú Nhi. Cánh cửa đóng im lìm. Có lẽ giờ này mẹ con cô bé đã rời đi.
Bác lặng lẽ quay vào ôm mèo Bông ấp giữa hai bàn tay, không dưng bác xoa đầu nó thật chậm, thật lâu. Mèo Bông như linh cảm, nó ngoao lên một tiếng rồi dụi vào lòng bác và nằm cuộn tròn ở đó, buồn thiu. “Từ hôm nay chị Tú Nhi sẽ không còn lên đây thăm ba con mình nữa”, bác thầm thì với mèo Bông. Chú mèo như hiểu, cọ cọ đầu vào tay bác ra chiều vỗ về.
* * *
Một buổi sáng đầu mùa. Gió từ khu đất trống rào rạt thốc về khiến những chiếc lá bàng rời cành lả tả. Một cô bé chừng mười tuổi, vóc dáng gầy gò, tóc tết hai bím hờ hững trên vai, cô kéo tay mẹ xăm xăm đi vào con ngõ. Đến khoảng sân chung, cô nhón chân thì thầm “Mẹ cho con ghé thăm em Bông một chút thôi!”. Người mẹ yên lặng gật đầu.
Cô thoăn thoắt leo lên cầu thang, đến trước cánh cửa đóng im ỉm, ghé mắt nhìn vào khe. Hai năm qua, mọi thứ vẫn vậy, chiếc giường xếp kê trong góc đã bạc màu thời gian, trên cái kệ đầy nhóc sách nay có thêm vài khung ảnh xinh xinh.
Cô bé căng mắt nhìn kỹ, chợt nhận ra trong khung ảnh là gương mặt mèo Bông lúc chơi đùa, lúc ngước lên cao, lúc cuộn tròn say ngủ. Gió vù vù lùa qua máng xối trống hoác u u tiếng rít rợn người. Nơi góc hiên, cái nhà gỗ nhỏ xinh vẫn ở đó, nay bên trong còn có thêm vài con thú nhồi bông xinh xắn. Cô rón rén lại gần, chợt giật mình vì tiếng meo khe khẽ sau lưng.
Một con mèo trắng tròn trĩnh đứng giương mắt nhìn cô, nửa muốn lại gần, nửa như lạ lẫm. “Ôi Bông! Chị Nhi nè! Lại đây!”, cô bé đưa tay về phía con mèo dỗ dành. Chẳng phải đợi lâu, con mèo chạy tới khẽ kêu lên những tiếng meo nho nhỏ rồi âu yếm dụi đầu vào tay cô bé.
Nắng rải xuống khoảng sân một màu vàng trong vắt, trên tàng cây, những chiếc lá bàng đỏ khẽ lay rồi lìa cành xoay xoay trong gió trước khi đáp xuống đất. Tú Nhi ngồi bệt xuống bậc cầu thang khe khẽ hát ru, mèo Bông lim dim nằm gọn lỏn trong lòng. Có tiếng chân nằng nặng đi lên cầu thang rồi dừng lại, rất lâu. Tú Nhi vẫn say sưa ôm con mèo vuốt ve.
“Chị phải theo mẹ đến một nơi ở mới, rất xa. Ở đó chị không có bạn, càng không có một bé mèo nào để chị được ôm. Nhiều lúc nhớ em đến phát khóc, chị muốn mẹ đưa về đây thăm em một lát rồi đi nhưng mẹ bận... Còn Bông, em có nhớ chị không?”. “Sao lại không? Bông nhớ chị Tú Nhi nhiều lắm!”, giọng nói trầm ấm vang lên sau lưng cô bé.
Tú Nhi quay lại. Bác Chí đứng đó từ bao giờ, vóc dáng cao gầy nay đã hom hem đi nhiều trong chiếc áo màu xanh lá, trên mái tóc đen ngày nào giờ đã điểm vài sợi bạc. “Ôi, bác!” cô bé đứng lên rưng rưng ôm em Bông chầm chậm đi về phía bác Chí.
Bác Chí cúi xuống xoa đầu cô bé rồi lấy trong túi ra một chiếc kẹp tóc bằng nhựa trong veo có gắn hình đầu con mèo màu trắng. “Cây kẹp này bác mua mà chưa kịp tặng thì Nhi đã dọn nhà đi mất. Bác tin Nhi sẽ quay trở lại vào một ngày nào đó, nên bác luôn giữ chiếc kẹp bên mình”.
Tú Nhi cầm chiếc kẹp ngắm nghía, lí nhí cảm ơn bác mà hai con mắt cay cay. Bông hình như cũng hiểu, nó meo lên một tiếng vui vẻ rồi nhảy phóc xuống cắn gấu quần kéo Tú Nhi đi theo nó. Bác Chí cũng hớn hở theo sau.
Chiều xuống, gió lùa về mát rượi cả khoảng sân ngập lá đỏ như rắc phép màu của mùa thu. Dưới mái hiên vàng úa, ba chiếc bóng ngồi kề bên nhau như một bức tranh màu nước: Chiếc bóng cao gầy lặng lẽ ngước nhìn trời mây, chiếc bóng nhỏ xinh nghiêng đầu ê a hát.
Và chính giữa, chiếc bóng mềm mại tròn trĩnh như một cục bông lim dim ngủ quên trong giấc mơ ai đó vừa dệt nên. Giữa khung cảnh êm đềm, gió khẽ len qua thì thào kể về một câu chuyện cổ, đẹp như một giấc mơ ấm áp và rất đỗi ngọt lành...
Tổng hợp nhiều nguồn
Khu trọ nằm cuối con hẻm dài ngoắt ngoéo dẫn về phía cây bàng cổ thụ bốn mùa lá đỏ. Muốn vào khu trọ phải đi qua một ngõ hẹp giữa hai dãy nhà cao tầng, từ đây băng qua bã...
Khi “đường đua mùa hè” của Vbiz bắt đầu nóng lên từng ngày, Khả Ngân nhanh chóng nhập cuộc với loạt hình ảnh khoe dáng.
Đoạn clip hậu trường cảnh nhân vật Thành khóc khi viết thư cho mẹ ở tập cuối "Đồng hồ đếm ngược" được Thanh Sơn chia sẻ cho thấy diễn xuất thuyết phục của nam diễn viên v...
Bùi Trường Linh kể viết xuyên đêm đến 4h sáng để hoàn thành ca khúc đã vang lên trước hàng triệu người tại Quảng trường Ba Đình ngày 2/9/2025.
HÀN QUỐC - Nam ca sĩ Nam Tae Hyun bị tuyên án 1 năm tù giam sau khi lái xe trong tình trạng say rượu với tốc độ lên tới 182 km/h.
Tác phẩm "Lịch sử kinh tế" không chỉ là một bản tóm lược lịch sử mà còn là lời nhắc về nhu cầu tái định nghĩa hạnh phúc trong một thế giới đầy biến động.
MỸ - Một chuyến bay của hãng hàng không JetBlue đã buộc phải quay đầu khẩn cấp chỉ ít phút sau khi cất cánh do va phải chó sói đồng cỏ trên đường băng.
Vai Linh của MC Vũ Thu Hoài trong phim giờ vàng đang phát sóng "Bước chân vào đời" khiến khán giả bức xúc.
Sở Văn hóa và Thể thao TPHCM đang thẩm định, đánh giá về MV 'Truth or Dare' của ca sĩ Jun Phạm sau khi sản phẩm gây tranh cãi về một số hình ảnh 'gợi ẩn ý tình dục'.