Cầu cảng ấy được ghép bằng những tấm ván dằng trên trụ bê tông, mái tôn vẫn còn nguyên những dây neo chằng chống từ hồi cơn bão lớn. Đây là nơi ghe tàu thường xuyên cập bến để lấy dầu, lên cá, lên mực; cũng có khi là nơi để những người thợ tỉ mẩn vá lại những tấm lưới đã bạc màu mưa nắng.
Lý cũng không nhớ mình đã theo nghề vá lưới từ bao lâu, chỉ biết giờ đây cô đã trở thành một tay nghề chuyên nghiệp. Bao nhiêu con nước lớn ròng cứ ngày đêm ì oạp vỗ vào chân tường nhà kho chất đầy ky nhựa, thùng xô - một không gian đã trở nên quá đỗi quen thuộc với cuộc đời cô.
Hồi cuối lớp chín, Lý hay theo bạn ra bến xem cảnh lên cá. Những mẹt cá tươi rói từ khoang thuyền được chuyền tay nhau nhịp nhàng, thuần thục. Công việc này phần lớn là phụ nữ đảm nhiệm; họ ăn vận gọn gàng, tay làm miệng nói, tiếng cười đùa rôm rả khắp bến cảng. Nhìn cảnh ấy, Lý thấy vui hơn hẳn lúc ở trường, ở lớp. Thế rồi, kỳ thi vào lớp mười năm đó cô trượt, cánh cửa học vấn khép lại. Lúc rảnh rỗi, Lý lại chạy ra cầu cảng tham gia khâu vá cùng mọi người.
Ngoài kia, dòng sông vẫn lặng lờ trôi như dòng thời gian chảy qua cuộc đời. Giờ đây, Lý đã là mẹ của hai đứa con, là vợ của Hùng - một tay vạn chài được mệnh danh là “sói biển”. Hai người vốn bén duyên nhau trong một ngày bão lớn.
***
Chiều ấy, mưa gió ầm ào giăng kín mặt sông. Theo dự báo, gió mạnh cấp tám, cấp chín, giật tận cấp mười hai. Bộ đội biên phòng liên tục phát loa cảnh báo và bắn pháo hiệu kêu gọi tàu thuyền vào bờ trú ẩn.
Giữa dòng nước sông đục ngầu rều rác, có chiếc ghe nhỏ đang neo cách bờ hơn mười sải tay, dùng dằng lắc lư theo sóng dữ. Bất ngờ, chiếc thúng trên thuyền rơi xuống nước, chao đảo rồi lật úp. Một bóng người chới với cố bám vào vành thúng. Nhanh như cắt, Lý nhảy xuống nước, chụp lấy sợi dây và kéo chiếc thúng vào bờ an toàn.
Đôi mắt mở to, người thanh niên với nước da sạm nắng vuốt mớ tóc ướt nhèm, nhìn Lý ngơ ngác như không tin vào mắt mình. Lý liền cất giọng bộc trực: Nhìn cái gì dữ vậy cha nội? Khỏi no bụng nước là may rồi đó. Tui nè, tuy học dốt nhưng từng đoạt giải bơi lội à nghen. Thôi, lên về đi, lạnh lắm rồi!
Hùng lúc đó chỉ biết thốt ra câu “Cảm ơn em”. Chợt nhận ra quần áo mình cũng đang ướt sũng, Lý bước vội đi. Phía sau vẫn còn tiếng gọi với: Cô gì ơi! Em ơi! Nhà em có gần đây không?

MINH HỌA: VÕ VĂN
Lý ngoái đầu lại đáp: Hỏi chi nữa? Muốn trả công tui thì bữa sau đi biển về đem cá lại đây!
Đêm đó, Hùng cứ chập chờn trong giấc ngủ với hình ảnh người con gái có mái tóc dài ướt đẫm và đôi mắt đen tròn. Phải đến phiên chợ cuối năm, nắng lên rực rỡ, anh mới nhận ra đôi mắt ấy bên rổ rong biển: Mua rong biển đi anh! Mua đi em bán rẻ cho, rong này nấu canh cá khoai là ngon hết sẩy!
- Tui chuẩn bị ra khơi, mua làm gì đâu. À... lại là em! Tui vẫn còn nợ em..., Hùng ngập ngừng.
- Nợ gì hả ông?, đôi mắt Lý lại lấp lánh nhìn anh.
Hùng bối rối, định bụng trả ơn nhưng chẳng biết tặng gì, thấy bà bán chè đi ngang qua, anh liền mời: Em ăn với tui ly chè, lấy cái tình nghen. Hôm bão đó, nếu không có em chắc tui vật lộn với sóng hơi bị lâu.
Lý tròn mắt cười: Có gì đâu ông ơi! Hôm đó tui tưởng chú Ba xóm trên nên mới nhảy xuống cứu, chứ biết thanh niên như ông là tui bỏ cho đuối luôn rồi!
- Chắc là tại cái duyên..., Hùng thốt ra một câu mà chính anh cũng chưa kịp nghĩ tới.
- Duyên gì mà duyên! Bơi lội là nghề của tui, biểu diễn chút chơi thôi, không có duyên nợ gì hết!
- Thì thôi, gác chuyện duyên dẹo đó qua một bên đi. Mai tui về, mang cá cho em bán được không?, Hùng đề nghị.
Lý chần chừ rồi gật đầu đồng ý. Họ quen nhau từ sóng, và chính con sóng đã “xe” nên duyên. Từ ngày có vợ, mỗi khi ra khơi đến hòn Nhạn, hòn Thia, Hùng luôn đau đáu ngóng về phía đất liền.
***
Nắng. Hơn tám giờ sáng mà nắng đã chang chang rọi xuyên vào đống lưới. Nhìn mớ lưới nhập nhằng những con cá gỡ mãi không ra, Lý càu nhàu: Giờ này là trễ chợ rồi! Sáng bán giá khác, trưa bán giá khác, chắc gì đủ tiền mua mấy lốc sữa cho con.
Hùng phân trần: Máy ghe trục trặc, em có biết không? Ráng lết được về đến cửa biển là may lắm rồi, anh tưởng chết máy ngoài khơi luôn ấy chứ.
Lý nguây nguẩy bưng rổ cá lên chợ khi người đã thưa thớt. Những năm gần đây, giá xăng dầu tăng cao trong khi sản lượng đánh bắt sụt giảm, áp lực kinh tế đè nặng lên vai Hùng. Đứa con nhỏ lại hay đau ốm, quấy khóc khiến không khí gia đình thêm căng thẳng. Một đêm, tiếng khóc của con làm Hùng thức giấc, anh bực dọc: Dỗ con cho tui nghỉ chút được không? Mai còn phải ra ghe sớm.
- Nó đau nên nó khóc, tui biết làm sao giờ! Muốn yên tĩnh thì ra ngoài ghe mà ngủ!, Lý cũng chẳng vừa.
Trong cơn nóng nảy, Hùng vùng dậy ra ghe, bỏ lại người vợ đang ấm ức. Cả hai cứ thế hục hặc, rồi chiếc ghe lại hướng mũi ra khơi “cho bõ ghét”. Lý cũng không chịu kém cạnh, cô quơ mớ quần áo vào giỏ, gửi hai đứa nhỏ cho ngoại rồi bắt chuyến xe sớm lên vùng đất đỏ Tây Nguyên hái cà phê thuê.
Gió cao nguyên ràn rạt thổi qua rẫy cà phê, không giống cái gió mặn mòi nơi biển cả. Giữa mùa vụ bận rộn, một mình nằm nghe gió đại ngàn, Lý chợt thấy lòng trĩu nặng. Cô nhớ không gian bến cảng, nhớ mùi cá vương vãi trong khe ván, nhớ cả buổi chợ sớm xôn xao. Ký ức đời người, cả đắng lẫn cay, cứ xếp chồng lên nhau như những con sóng không bao giờ ngơi nghỉ.
Tại bến cảng quê nhà, chiếc ghe của Hùng vẫn nằm lỳ ở đó, im lìm và mỏi mệt như một sự đợi chờ. Chiều nào người ta cũng thấy anh ra cầu cảng, mắt nhìn xa xăm ra khơi xa. Có người buột miệng bảo: “Vợ bỏ đi buồn hể!”, anh vờ như không nghe, chỉ để nắng đổ trên vai.
***
Một buổi sáng trên rẫy, khi Lý đang loay hoay với những bao cà phê nặng trịch, bỗng sau lưng có tiếng người đàn ông: Ê, để tôi phụ cho một tay!
Đó là một người đàn ông nước da ngăm đen, đội mũ lưỡi trai, nhanh nhẹn vác bao tải giúp cô. Câu chuyện xã giao giữa người phụ xe và người đi làm mướn khiến không khí bớt căng thẳng. Nhưng rồi, chính người đàn ông đó quay lại với vẻ hối hả: Em tên Lý phải không? Bình tĩnh nghe tôi nói nhé... Có người ở quê báo tin chồng em bị tai nạn ngoài biển, nhắn em phải về gấp. Nghe đâu không qua khỏi...
Lý chết lặng, đôi chân muốn khuỵu xuống. Cô ra đi vì giận dỗi nhưng cũng vì muốn kiếm thêm đồng ra đồng vào cho những ngày biển động, có ngờ đâu sự thể lại ra nông nỗi này.
Lý hối hả bắt xe về bến liên tỉnh. Trong lòng như có lửa đốt, cô đi bộ qua đoạn đường đất đỏ để tìm xe ôm. Tại đại lý thu mua cà phê, cô thấy một người đàn ông đội mũ rộng vành đang ngồi cúi đầu trầm ngâm. Lý đánh bạo tiến lại hỏi: Anh ơi, cho hỏi ở đây có xe ôm ra bến xe không anh?.
Người đàn ông ngước lên. Bốn mắt nhìn nhau không chớp. Là Hùng.
... sao anh lại ở đây? Có người nói anh bị tai nạn mà?, Lý lắp bắp.
- Ai nói với em?
- Cái ông phụ xe đội mũ lưỡi trai đen...
- Trời ơi! Ông ấy đó vừa ngồi đây với anh, nghe anh nói đang đi tìm em là vội chạy đi mất. Mấy tháng nay không có em, anh bỏ ghe bỏ lưới không làm ăn gì được. Anh phải hỏi thăm khắp nơi mới tìm được lên tận đây...
Họ cầm tay nhau, rưng rưng trong một niềm “sóng nhỏ”. Ngoài kia, núi rừng Tây Nguyên bạt ngàn một màu xanh như biển cả, và những đợt sóng tình yêu lại bắt đầu dội mãi vào lòng họ, hiền hòa và bao dung.
Tổng hợp nhiều nguồn
Cuối đông, những cơn mưa lớn đã bắt đầu thưa dần, nhưng sóng vẫn xô trắng xóa phía cửa biển. Thi thoảng, có những đợt sóng to chạy dài vào tận mạn trong, chồm lên như vô ...
Chiều 3/6, đông đảo fan đổ ra sân bay Tân Sơn Nhất đón Hương Giang về nước sau MGI All Stars 2026 tổ chức ở Thái Lan. Cô đoạt á hậu 2 và World's Choice Award.
Lượng xe mới được bổ sung cho thị trường ô tô Việt Nam trong tháng 5 vừa qua tiếp tục ở mức cao, trong đó ô tô sản xuất trong nước tiếp tục áp đảo so với xe nhập khẩu.
Vợ chồng nghệ sĩ An Danh - Thanh Vân vừa nhận hơn 30 triệu đồng từ chương trình "Cần câu cơm" số 85 và sự chung tay của NSND Phượng Loan, nghệ sĩ Minh Vương, Thoại Mỹ và ...
Chiều 2/6, tại sự kiện giới thiệu EP "Nhấc máy", ca sĩ Noo Phước Thịnh bất ngờ nhận câu hỏi liên quan đến nghi vấn "đá xéo" một sao hạng S.
Microwave Soups - bên phụ trách chỉ đạo nghệ thuật MV "Come my way" của Sơn Tùng M-TP - xin lỗi về việc tự ý tham khảo tác phẩm của nghệ sĩ Lê Giang.
BTC Liên hoan phim Châu Á Đà Nẵng - DANAFF IV vừa họp báo công bố các phim tranh giải, trong đó có loạt phim trăm tỷ như: 'Mưa đỏ', 'Phí phông', 'Tài', 'Tử chiến trên khô...
HÀN QUỐC - Nam diễn viên Ji Chang Wook thừa nhận bị truy thu hàng trăm tỷ đồng tiền thuế sau cuộc thanh tra đặc biệt, nhưng khẳng định không có hành vi cố ý trốn thuế.
Trước thềm World Cup 2026 - kỳ World Cup lịch sử với 48 đội tuyển tham dự, Tân Việt Books giới thiệu bộ sách dán hình tương tác về bóng đá.