Ơ... ơ hờ...
Gió đưa cành trúc la đà...
Đời người như áng mây qua...
[Verse 1]
Sinh ra giữa chốn bụi trần
Hai bàn tay trắng, bước chân ngại ngần
Mẹ ru câu hát ân cần
Cha còng lưng gánh bao phần nắng mưa
Thời gian như nước sông đưa
Chảy qua bến cũ, chẳng chờ đợi ai
Ngày vui thoáng chốc qua vai
Ngoảnh đầu nhìn lại tóc phai mấy hồi
[Chorus]
Ơ hờ... đời người như bóng mây trôi
Hợp tan, được mất... một thời mà thôi
Danh lợi như giấc mộng rồi
Tỉnh ra mới biết cuộc đời hư không
Ai ơi giữ lấy tấm lòng
Đừng vì hơn thiệt mà mong hại người
Sống sao cho trọn kiếp người
Xuôi tay mắt nhắm... nhẹ cười mà đi...
[Verse 2]
Bao năm bươn chải chợ đời
Lắm khi cay đắng, lắm lời dối gian
Bạn bè khi hợp khi tan
Lòng người sâu cạn khó đo cho tường
Đêm về gối chiếc vấn vương
Ngẫm câu nhân quả, đoạn trường vì đâu
Thương thân, thương cả kiếp sau
Sống sao cho vẹn trước sau nghĩa tình
Ơ... ơ...
Gió đưa mây trắng về đâu...
Người đi còn lại nỗi sầu thế gian...
[Verse 3]
Có khi đứng giữa sang giàu
Mà lòng vẫn thấy bạc màu cô đơn
Có khi áo rách vai sờn
Mà tim ấm áp, chẳng sờn niềm tin
Cuộc đời như áng phù vân
Sớm còn tối mất, bao lần đổi thay
Hơn thua chi kiếp đời này
Nhắm mắt xuôi tay... mang được gì đâu...
[Chorus]
Ơ hờ... đời người như bóng mây trôi
Hợp tan, được mất... một thời mà thôi
Danh lợi như giấc mộng rồi
Tỉnh ra mới biết cuộc đời hư không
Ai ơi giữ lấy tấm lòng
Đừng vì hơn thiệt mà mong hại người
Sống sao cho trọn một đời
Xuôi tay nhắm mắt... nhẹ cười mà đi...
[Ending]
Ơ... ơ hờ...
Mây trôi rồi lại mây tan...
Đời người như giấc mơ tàn... mà thôi...