Lời bài hát:
Tháng tư về, gió qua miền ký ức
Lá rơi nghiêng, gửi giấc mộng chiều mưa
Em đi ngang, qua đời tôi lặng lẽ
Như mây chiều trôi, quên dấu yêu xưa
Có con đường phai màu ký ức
Có đôi lần ta lạc mất nhau
Mưa tháng tư rơi ngoài phố vắng
Nghe lòng mình bỗng hoá hư không
Ngày đi qua, như một giấc mơ
Để lại đây, một chút thẫn thờ
Câu thề xưa, ai còn thương nhớ
Hay gió cuốn, về chốn xa xăm...
Tháng tư gió hát khúc phiêu bồng
Gọi tên ai, một thời xa nhớ mong
Em tựa như, cánh chim non lạc lối
Bay qua đời, lặng trôi giữa cơn mưa.
Tháng tư nắng vỡ, rớt bên thềm
Khẽ chạm vào, cứ ngỡ dịu êm
Phải chăng yêu thương, dần xa cách
Mất nhau rồi, vẫn nhớ thiết tha
Có những chiều, không còn tiếng nói
Có những người, không thể giữ nhau
Ta đi qua đời nhau rất vội
Để muộn phiền ở lại phía sau
Nếu một mai, con đường đầy gió ấy
Chẳng còn nghe, tiếng bước chân quen
Cho tôi xin, quên đi thời ngây dại
Đã từng yêu... yêu đến dại khờ
Tháng tư mưa rớt trên vai
Nhạt nhoà từng hạt phôi phai
Em như giấc mơ còn mãi
Bên tôi suốt chặng đường dài
Tháng tư nghe tiếng chia xa
Một lời chưa kịp nói ra
Chỉ còn lại những
Vẫn vương... thiết tha...
Tháng tư nằm yên trong đáy mắt
Yêu một người, không thể nào quên
Tôi đi qua khúc giao mùa rất chậm
Mà nghe lòng bỗng thấy bình yên.