Lời bài hát:
(Intro)
Ai đi khắp nẻo đường đời
Có nghe tiếng mẹ đêm trường ru con
Có thương bóng dáng người cha
Vai gầy gánh cả phong ba cuộc đời...
(Verse 1)
Ngày xưa mái lá ven sông
Cha tôi đội nắng qua đồng sớm trưa
Đòn gánh cong giữa trờn mưa
Bùn non lấm gót vẫn chưa nghỉ làm
Con đò lặng lẽ sang sông
Chở bao cơ cực theo dòng nước trôi
Cha đi sương sớm còn rơi
Đến khi trăng muộn mới về bên hiên
Áo nâu sờn vá triền miên
Bàn tay chai sạn vì tiền mưu sinh
Đời cha như cánh lục bình
Lênh đênh sóng nước nuôi mình, nuôi con...
(Chorus)
Mẹ ngồi bên bếp lửa hồng
Khói cay khóe mắt mà lòng vẫn vui
Canh khuya thức suốt một đời
May manh áo cũ cho người con thơ
Cha đi gặt lúa ngoài bờ
Mồ hôi rơi xuống thành mùa ấm no
Bao năm gió dập mưa xô
Đổi thân lam lũ cho con nên người
Giờ đây tóc mẹ bạc rồi
Lưng cha cũng đã còng nơi hiên nhà
Con đi khắp nẻo phong ba
Mới hay công mẹ nghĩa cha biển trời...
Verse 2
Chiều quê tiếng sáo ven đê
Nghe như tiếng mẹ gọi về tuổi thơ
Nồi khoai nghi ngút khói mờ
Bếp rơm đỏ lửa đợi chờ đêm đông
Ngoài sân giếng nước cây bòng
Mẹ ngồi vá áo, cha hong lưới chiều
Một đời chẳng nói bao điều
Mà thương con đến bạc nhiều tóc xanh
Con nay xuôi ngược thị thành
Giữa dòng đời bạc mới đành xót xa
Nhiều khi cơm áo cửa nhà
Quên câu cha dặn, quên tà áo nâu
Đến khi mưa phủ mái đầu
Mới thương tiếng mẹ đêm thâu vọng về
Mới hay giữa chốn bộn bề
Không ai thương hết câu thề như cha...
(Final chorus - sad climax)
Ai còn cha mẹ trên đời
Xin đừng để tiếng nghẹn lời muộn màng
Mai kia khuất bóng khói nhang
Muốn nghe câu hát cũng ngàn trùng xa
Con quỳ giữa khói chiều tà
Nghe tim đau nhói lệ nhòa bờ mi
Ơn cha nghĩa mẹ khắc ghi
Suốt đời con trả... có khi nào đầy...
(Intro)
Ầu ơ...
Đêm nay tiếng nhị nghẹn lòng
Người đi xa xứ nhớ dòng sông quê
Nhớ cha... nhớ mẹ não nề
Trăm năm còn mãi câu thề sinh thành...