Lời bái hát:
Chiều xuống bên sông, gió lay hàng dừa
Anh chèo xuồng ghé bến, thấy em đứng chờ
Áo bà ba bay bay trong nắng
Nụ cười em làm lòng anh ngẩn ngơ...
Anh ghé chi đây, làm tim em bối rối
Câu hò anh hát, sao nghe mà thương quá trời
Nước lớn nước ròng con nước đổi
Mà tình em trao... chỉ một người thôi...
Miệt vườn mình đó, đơn sơ mà đậm tình
Qua bao mùa trái ngọt, mình vẫn đợi chờ nhau
Dẫu mai đây nắng mưa có đổi
Tình mình vẫn vậy... chẳng rời xa đâu...
Anh thương em... từ buổi em cười bên bờ sông vắng
Con nước trôi xuôi mà lòng anh cứ ngược... nhớ hoài bóng dáng em thôi
Anh đâu có hứa những lời xa xôi
Chỉ mong mai này chung xuồng... chung lối
Sớm hôm ruộng vườn, có em... có anh là đủ rồi...
Em đâu cần chi... cao sang hay lụa là gấm vóc
Chỉ cần anh thương thật lòng, đừng để em lẻ bóng giữa dòng đời
Nghe câu anh nói mà lòng em ấm
Như nắng ban mai hong khô giọt sương sớm
Thì thôi em nguyện... theo anh suốt kiếp này...
[Chorus]
Thương em cô gái miệt vườn
Chân quê mà đẹp như vầng trăng non
Thương anh chân chất thiệt thà
Bao nhiêu gian khó vẫn là có nhau
Dòng sông có lúc vơi đầy
Tình mình son sắt chẳng hề đổi thay
Mai này dù có xa xôi
Vẫn nghe câu hò... gọi lời yêu thương...
Anh sẽ qua nhà xin má em cho cưới
Dẫu nghèo nhưng lòng anh chẳng dối gian đâu
Cau trầu đơn sơ thôi em nhé
Mà tình anh gửi... trọn đời không phai...
Em đợi anh đó, qua mùa trăng tới
Bến cũ con đò vẫn đợi bóng anh
Miệt vườn mình thương nhau vậy đó
Chẳng cần chi nhiều... chỉ cần có nhau...
Thương nhau qua mấy nhịp cầu
Qua con nước lớn, qua câu hát hò
Mai này tóc có bạc màu
Vẫn là đôi lứa... chung câu ân tình...