Lời bài hát:
(Intro)
Ơi đời...
Có người cha tóc bạc như sương...
Vai gầy gánh cả nắng mưa phố chợ...
Một tay cầm xấp vé số...
Một tay níu giấc mơ con vào đại học...
Đêm về...
Cơm nguội chan nước mắt...
Cha cười bảo: “Cha còn khỏe... con cứ học đi con...”
(Verse 1)
Chiều nay mưa rơi bên thềm ga vắng
Cha lom khom bước giữa dòng người xa
Tờ vé số run run trong gió lạnh
Rao khản cổ rồi... chẳng mấy ai mua...
Đôi dép cũ mòn theo năm tháng
Áo sờn vai bạc trắng bụi đời
Lưng còng xuống vì bao cơ cực
Mà nụ cười... vẫn sợ con lo...
(Chorus)
Cha ơi... đời cha như con đò nhỏ
Chở tuổi xuân trôi giữa cơn giông
Bán từng tờ vé... nuôi con ăn học
Để con nên người... cha hóa hư không...
Đêm nghe tiếng đàn bầu ai oán
Con nghẹn lòng thương dáng cha tôi
Một đời khô héo vì con cái
Mà cha chưa từng... sống cho cha thôi...
(Verse 2)
Có những hôm trời đông buốt giá
Cha ho sặc bên góc chợ đêm
Bàn tay gầy ôm xấp vé số
Mắt cay cay nhìn ánh điện ven đường...
Con nơi phố, giảng đường rộng lớn
Nào hay cha thức trắng bao đêm
Gói mì tôm cha chia hai bữa
Tiền gửi con... cha giữ nguyên lành...
(Bridge)
Ơi... tiếng nhị sầu vang trong gió
Như tiếng lòng cha gọi phận mình
Một đời người đổi bằng tấm vé
Được bao nhiêu ngoài chữ... hy sinh...
(Chorus - climax)
Cha ơi... giờ con đã thành danh
Mà tóc cha, bạc tự lúc nào
Ngày con về... cha không còn nữa
Xấp vé chiều rơi trắng hiên sau...
Con ôm chiếc đàn bầu cha thích
Gảy từng câu xẩm cũ năm nào
Nghe như bóng cha ngồi trước cửa
Cười hiền lành giữa... khói mưa bay...
(Outro)
Người đời ơi...
Nếu còn cha... xin đừng để muộn...
Đừng đợi đến lúc tiếng đàn ai oán vang lên...
Mới cúi đầu tìm bóng dáng thân quen...
Vì có những người cha...
Cả đời sống trong lặng thầm...
Như ngọn đèn dầu... cháy cạn vì con...