Lời bài hát:
(Intro)
Ơ hờ...
Tôi nay ôm chiếc đàn cò,
Lang thang đầu chợ, cuối đò hát chơi.
Ngẫm trong thiên hạ sự đời,
Bao điều trông thấy mà cười, mà đau.
Cây đa trông thấu sự đời,
Dòng sông còn nhớ nước triều đầy vơi.
Riêng lòng thiên hạ mà thôi,
Thước đâu đo được lòng người thế gian...
(Verse 1)
Thước kia đo gỗ, đo nhà,
Đo vuông tấc đất, đo xa dặm đường.
Cân kia cân gạo, cân lương,
Cân vàng, cân bạc, cân thương vụ đời.
Đồng tiền đếm mãi không vơi,
Danh cao chức trọng, người người tính toan.
Ai ai cũng giỏi lo toan,
Mà sao chẳng có chiếc cân lòng người.
(Chorus)
Thước đâu mà đo lòng người...
Ai mang cân đến giữa đời mà cân?
Miệng cười chưa chắc nghĩa nhân,
Áo lành chưa chắc tâm chân, thật thà.
Thước đâu mà đo lòng người...
Trắng đen lẫn giữa chợ đời đa đoan.
Sông sâu còn có đò sang,
Lòng người một khúc ai mang đo cùng?
(Verse 2)
Có người áo vá vai sờn,
Mà đem bát gạo, sẻ chia bạn vàng.
Có người ngọc ngà huy hoàng,
Trong tâm lại giấu muôn vàn mưu sâu.
Hôm qua kết nghĩa ân tình,
Hôm nay ngoảnh mặt như mình không quen.
Tưởng rằng tri kỷ, tri âm,
Nào hay đổi gió đã quên chữ tình.
Ơi đời bạc tựa lá xanh,
Gặp cơn giông tố lìa cành như chơi.
Mắt thường nhìn được mặt người,
Nhưng nào nhìn thấu một trời bên trong.
(Chorus)
Thước đâu mà đo lòng người...
Ai mang cân đến giữa đời mà cân?
Miệng cười chưa chắc nghĩa nhân,
Áo lành chưa chắc tâm chân thật thà.
Thước đâu mà đo lòng người...
Bao năm mới tỏ đục trong một lần.
Người qua hoạn nạn gian truân,
Mới hay ai thật, ai gần, ai xa.
(Verse 3)
Tôi nghe tiếng gió sân đình,
Nghe trong quán chợ chuyện tình thế gian.
Lắm người hứa tựa đá vàng,
Mà khi cơ khổ lại toan rẽ đường.
Lắm người chẳng nói yêu thương,
Lại dang tay đỡ giữa cơn bão đời.
Ngẫm ra trong cõi con người,
Lời hay chẳng quý bằng mười việc nhân.
Đừng nhìn áo gấm cân phân,
Đừng nghe lời mật mà gần mà tin.
Thời gian là phép công minh,
Lọc trong mới biết nghĩa tình nặng sâu.
(Climax)
Ơ hờ...
Thước đo được núi được đồi,
Đo sông đo biển, đo trời bao la.
Nhưng không đo nổi thật thà,
Không cân nổi nghĩa mặn mà, thủy chung.
Đời người một cõi vô cùng,
Thiện tâm mới chính là vùng sáng soi.
Sống sao cho trọn tình người,
Đến khi nhắm mắt để đời tiếng thơm.
(Final Chorus)
Thước đâu mà đo lòng người...
Trăm nghìn năm vẫn câu đời khó phân.
Hơn nhau chẳng bởi kim ngân,
Mà do chữ nghĩa, chữ nhân ở lòng.
Thước đâu mà đo lòng người...
Bao điều còn giấu phía trong nụ cười.
Trăm năm một kiếp con người,
Thước nào đo được những lời thật tâm.